Hồn Ma Báo Thù phần 7
Màn đêm buông xuống đồng hồ chỉ vừa chỉ 7 giờ tối, trong lòng tôi rất hồi hộp đứng ngồi không yên, tôi vội chạy qua nhà anh Tuấn để chuẩn bị những thứ cần thiết (Nghe như chuẩn bị đi bắt ma ý nhỉ!) Cuối cùng đã đến nhà anh Tuấn tôi gọi cửa:
“Anh tuấn có ở nhà không? Em Chí Thanh đây “
Anh Tuấn đáp
“Vào đi!”
Giọng anh Tuấn hôm nay có vẻ khác trước nhiều nhỉ, tôi đẩy cửa nhưng hình như đã bị khóa chốt trong tôi nói:
“Anh mở cửa em mới vào được chứ!”
Vừa dứt câu tôi đẩy nhẹ cái cửa lần nữa, được rồi này, bước vào nhà, không gian nhà anh Tuấn hôm nay sao thấy khác nhiều thế, tôi gọi:
“Anh chuẩn bị chưa hết chưa? Anh đang ở đâu vậy?”
Chẳng nghe ai trả lời, tôi tưởng anh đang bận, ngồi yên trước trước cái ghế ngoài phòng khách đợi anh vậy, đã 8h rồi sao vẫn chưa xong nhỉ, tôi gọi anh Tuấn thêm vài lần nhưng vẫn không thấy trả lời, cái cảm giác hoảng sợ như có chuyện gì chẳng lành trổi dậy khiến tôi đứng ngồi không yên đành phải đi lên lầu tìm anh Tuấn … tìm mãi mà không thấy tôi nản chí chả lẽ anh Tuấn không ở nhà, vô lý nếu không ở nhà thì lúc nãy ai mở cửa cho mình, rõ ràng lúc mình đến cửa đã khóa chốt trong mà, tôi đến chơi ở nhà anh Tuấn nhiều lần nên biết rõ cái cửa này trừ khi có người bên trong khóa lại chứ người đứng ngoài không tài nào khóa được
Không khỏi hoài nghi tôi lấy điện thoại gọi ngay cho anh Tuấn, đúng như tôi nghĩ, anh Tuấn đã ra ngoài tự khi nào, vậy người mở cửa lúc nãy cho tôi là ai? Tôi vội chạy ra mở cửa! OH SHIT cái cửa đã bị khóa…
Tôi biết rõ có cái gì đó mờ ám trong nhà, tôi gọi cho anh Tuấn lần nữa để nhờ anh Tuấn về mở cửa ….. Reeng Reeng à há chuông đã đổ rồi, bắt máy nhanh đi nào anh Tuấn, đầu dây bên kia trả lời
“Aloo?”
Tôi vội vàng đáp
“Anh Tuấn hã, về nhà anh mở cửa cho em ra với, em bị kẹt… >”< “
Anh Tuấn đáp
“Mày giỡn với anh à, anh ngồi ở nhà chờ mày nãy giờ nè.”
“Píp píp píp.. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” Sao lại thế này chứ, anh Tuấn nói đang ở nhà mà, tôi cũng đang ở nhà anh Tuấn, vậy… anh Tuấn ở đâu? Chắc một trong 2 chúng tôi đã bị ma giấu, đầu óc choáng váng, tay chân run rẩy, tôi quỵ xuống đất, lần này mày CHẾT CHẮC, ánh sáng từ từ tắt đi và thay vào đó là bóng tôi bao trùm lấy căn nhà, người phụ nữ mà chúng tôi đụng trúng lúc đó lại hiện về trong tâm trí tôi, khiến tôi suy nghĩ lung tung. Nhưng cái cần đến thì nó đến, người phụ nữ ấy đang đứng trước mặt tôi, mặt bị nát bên trái mắt lòi ra, tay vẫn đang dắt chiếc xe đạp như ngày hôm ấy, nhìn tôi chỉ bằng 1 con mắt, rồi càng ngày càng tiến lại gần tôi hơn… nhắm mắt cầu nguyện hy vọng sẽ không sao.
Tải ảnh
Chờ đợi mà hơi thở tôi như muốn nín lại, chờ mãi nhưng không thấy chuyện gì xãy ra tôi mở mắt ra thở phù nhẹ nhõm, cô ấy đã đi rồi, cố gắng lấy lại bình tĩnh tôi bò ra ngoài cửa tìm chút ánh sáng, dùng sức cậy cửa thoát thân, ra được rồi, tôi phóng lên cái xe chạy bạt mạng đến nhà cô Hiền thì bỗng điện thoại lại reo, tôi lúc này cứ như điệp viên làm chuyện gì cũng tỷ mỉ, dừng xe lại tôi lấy điện thoại ra, thì ra là số anh Tuấn tôi bắt máy:
“Alô, anh Tuấn anh đang ở đâu”
Anh Tuấn nói
“Tao đang ở cái chỗ hôm trước mày dụng con nhỏ kia chết này”
Sợ quá mất khôn, tôi không suy nghĩ, chạy ngay ra đó, thấy anh Tuấn đang ngồi như đang tìm manh mối gì đó giúp tôi, tôi lao tới giọng nói hấp tấp hối hả anh Tuấn lên xe rồi chạy 1 mạch sang nhà cô Hiền lúc này là 10h30 tối. Đến nhà cô Hiền tôi thấy nhà cô vẫn khóa cửa chắc là vẫn còn sợ hãi nên còn đang ở bên nhà bà Tám Sương, tôi và anh Tuấn chạy ngay sang nhà bà Tám Sương, đến nơi thấy cô Hiền và bà Tám Sương mở đèn sáng chói cả nhà hầu như trong nhà có bao nhiêu đèn điều được bà Tám Sương bật lên hết cả đèn ngoài cửa, tôi nói với anh Tuấn giọng như cẩn trọng:
“Anh đứng ngoài cửa đợi em 1 chút em vào kêu cô Hiền ra!”
Vừa hết câu tôi chạy vào nhà mà không cần biết anh Tuấn trả lời ra sao, gặp được cô Hiền tôi hỏi gấp
“Sao rồi cô Hiền ?”
Cô Hiền có vẻ vẫn còn sợ hãi, tôi cười mĩm nói vài câu trấn tĩnh cô Hiền
“Hôm nay không sao đâu, con đã kêu anh Tuấn bạn thân của thằng Hữu đến để giúp đỡ tối nay có anh Tuấn thì không phải lo đâu.”
Bà Tám Sương ngạc nhiên nói:
“Tôi thấy cậu đến có một mình thôi mà?”
Tôi cười nói
“Dạ, con kêu anh đợi ngoài cửa, để con ra kêu anh vào.”
Có thêm 1 người đàn ông giúp đỡ thì nỗi sợ càng bớt đi rất nhiều, cô Hiền và bà Tám Sương đi chung với tôi ra cửa, choáng váng mặt mày, anh Tuấn lúc này đã biến mất! Bà Tám Sương nói:
“Đâu? Có thấy ai đâu?”
Tôi cười nói:
“Chắc ảnh đi loanh quanh xem thôi ý mà, để con gọi cho anh ấy.”
Tôi láy điện thoại gọi cho anh Tuấn
“Alô anh Tuấn hả, anh đi đâu rồi?”
Anh Tuấn lớn tiếng chửi bới:
“Tao chờ mày từ 8h đến bây giờ, mày có qua nhà tao đâu mà nói tao đi lung tung.”
Tôi hết hồn đáp:
“Ủa lúc nãy anh gọi cho em kêu em lại…..”
Nói đến đây thì tôi đã hiễu, tôi vội cúp máy kiểm tra lại nhật ký cuộc gọi thì hoảng hồn khi thấy số 000666 gọi cho tôi lúc 9h45, tôi như người mất hồn cầm điện thoại chết đứng trước cửa nhà bà Tám Sương, lúc này bà Tám Sương nhìn vào điện thoại của tôi rồi hỏi lại:
“Số của ai mà lạ thế 000666?”
Tôi giải thích, trong tình trạng hoảng sợ:
“000 thì đã lạ rồi nhưng số 666 thì là số của ma quỷ, bà có còn nhớ năm 2005 phường 14 đi cứu trợ gặp phải tai nạn kinh khủng không, đó chính là ngày thứ 6, trên xe có 6 người và biển số xe là số 6 (666)”
Không cần nói thêm gì nữa, cả 3 đã hiểu, tôi vô tình chở thêm 1 con ma nữa đến nhà bà tám sương ….
Mọi chuyện ập đến bất ngờ cũng chỉ vì tôi thiếu suy nghĩ, cả 3 chúng tôi vội chạy vào nhà, đóng cửa lại ai nấy cũng thở dốc, như vừa chạy maratông đường dài, tôi nói nhỏ:
“Ở trong cái nhà sáng như thế này, đố con ma nào vào”
Vừa dứt câu điện cúp cái rụp, xui đến thế là cùng =.=’, như đã chuẩn bị chu đáo bà Tám Sương láy cái đèn pin bỏ sẵn trong túi quần ra chiếu sáng lấy đường đi ra ngoài, tôi thì cứ đi theo bà Tám Sương và cô Hiền vì lúc đó bà là người duy nhất có đèn pin, đi theo mãi mà vẫn chưa thấy ra ngoài trong khi bà Tám Sương và cô Hiền đã ở ngoài cửa từ rất lâu. Tôi hỏi
“Sao bà không đi tiếp đi? “
Thấy không trả lời tôi hỏi tiếp:
“Bà Tám Sương?,Bà làm gì vậy, bà Tám Sương ? “
Tôi lay nhẹ vai bà Tám vẫn không thấy động tĩnh gì, tôi nghi ngờ lại bị ma giấu tập 2, tôi liền giật cái đèn pin trong tay bà Tám Sương rồi chạy tìm lối ra, hình như tôi đã bị lạc vào mê cung, tôi gọi đèn pin tới đâu thì ở đó chỉ cũng chỉ 1 màu đen tối, như một cái hang không đáy, lúc này có tiếng nói vang ra:
“Mày phải giúp tao Chí Thanh, mày phải giúp tao!”
Tôi nhận ra tiếng nói đó chính là thằng bạn thân của tôi, tôi hỏi:
“Mày ở đâu Hữu, đêm đó mày thấy cái gì?”
Thằng Hữu đáp:
“Tao nhìn thấy máu, tao thấy người đàn bà mà tao đụng phải lúc đó không phải là người, tao nhìn nó.”
Tôi hỏi:
“Nó là ai?”
Hữu đáp
“MA.”
Chưa hỏi xong cặn kẻ, tôi như bị hàm răng chó dại nào đó cắm thẳng vào cổ tôi, rồi bất tĩnh …., tĩnh dậy thì tôi thấy bà Tám Sương và cô Hiền đang ở cạnh tôi, không quên cái vết cắn ngay cổ, tôi vội đưa tay lên cổ sờ thử thì ra chỉ là một vết bầm mà thôi, bà tám sương nói:
“Cậu bị ma chó cắn, lúc mới bị cắn có vẻ như đau lắm nhưng sau một đêm thì nó chỉ bị bầm, 2 3 ngày sẽ hết.”
Thở phù nhẹ nhõm, đã 2h30 sáng rồi nhưng có vẻ cô Hiền và bà Tám Sương ngủ không được, tôi vẫn còn nhớ những lời thằng Hữu nói với tôi, tôi kể cho cô Hiền nghe chuyện đó rồi thì cô Hiền chỉ phán:
“Cái xóm này lúc trước là nghĩa địa, nhưng người dân ở đây đào bới lên xây nhà rồi chỉ lập 1 cái miếu nhỏ gom hài cốt vào đó rồi thờ cúng nên ma cỏ cũng là có thể có.”
Trời ơi, tôi muốn phát khóc thật to rồi tự tử cho lành, chứ cứ chịu cái áp lực này mãi tôi chết mất, nhớ đến bộ phim 10 phương pháp thấy ma của thái, tôi đành liều 1 phen, nhìn qua háng, nếu thật sự nhìn thấy cô gái mà tôi và thằng Hữu đêm hôm đó đụng chết thì tô hiểu, tôi đã bị ma ám thật rồi …. ! Hít thở sâu tôi từ từ cuối xuống nhìn qua háng . OH MY…. GOD ! Đúng là cô ấy rồi mô phật … ngậm câm miệng lại dò đầu, mồ hôi tuôn như suối, tôi trấn an mình,chỉ là hoa mắt thôi ….
“Anh tuấn có ở nhà không? Em Chí Thanh đây “
Anh Tuấn đáp
“Vào đi!”
Giọng anh Tuấn hôm nay có vẻ khác trước nhiều nhỉ, tôi đẩy cửa nhưng hình như đã bị khóa chốt trong tôi nói:
“Anh mở cửa em mới vào được chứ!”
Vừa dứt câu tôi đẩy nhẹ cái cửa lần nữa, được rồi này, bước vào nhà, không gian nhà anh Tuấn hôm nay sao thấy khác nhiều thế, tôi gọi:
“Anh chuẩn bị chưa hết chưa? Anh đang ở đâu vậy?”
Chẳng nghe ai trả lời, tôi tưởng anh đang bận, ngồi yên trước trước cái ghế ngoài phòng khách đợi anh vậy, đã 8h rồi sao vẫn chưa xong nhỉ, tôi gọi anh Tuấn thêm vài lần nhưng vẫn không thấy trả lời, cái cảm giác hoảng sợ như có chuyện gì chẳng lành trổi dậy khiến tôi đứng ngồi không yên đành phải đi lên lầu tìm anh Tuấn … tìm mãi mà không thấy tôi nản chí chả lẽ anh Tuấn không ở nhà, vô lý nếu không ở nhà thì lúc nãy ai mở cửa cho mình, rõ ràng lúc mình đến cửa đã khóa chốt trong mà, tôi đến chơi ở nhà anh Tuấn nhiều lần nên biết rõ cái cửa này trừ khi có người bên trong khóa lại chứ người đứng ngoài không tài nào khóa được
Không khỏi hoài nghi tôi lấy điện thoại gọi ngay cho anh Tuấn, đúng như tôi nghĩ, anh Tuấn đã ra ngoài tự khi nào, vậy người mở cửa lúc nãy cho tôi là ai? Tôi vội chạy ra mở cửa! OH SHIT cái cửa đã bị khóa…
Tôi biết rõ có cái gì đó mờ ám trong nhà, tôi gọi cho anh Tuấn lần nữa để nhờ anh Tuấn về mở cửa ….. Reeng Reeng à há chuông đã đổ rồi, bắt máy nhanh đi nào anh Tuấn, đầu dây bên kia trả lời
“Aloo?”
Tôi vội vàng đáp
“Anh Tuấn hã, về nhà anh mở cửa cho em ra với, em bị kẹt… >”< “
Anh Tuấn đáp
“Mày giỡn với anh à, anh ngồi ở nhà chờ mày nãy giờ nè.”
“Píp píp píp.. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” Sao lại thế này chứ, anh Tuấn nói đang ở nhà mà, tôi cũng đang ở nhà anh Tuấn, vậy… anh Tuấn ở đâu? Chắc một trong 2 chúng tôi đã bị ma giấu, đầu óc choáng váng, tay chân run rẩy, tôi quỵ xuống đất, lần này mày CHẾT CHẮC, ánh sáng từ từ tắt đi và thay vào đó là bóng tôi bao trùm lấy căn nhà, người phụ nữ mà chúng tôi đụng trúng lúc đó lại hiện về trong tâm trí tôi, khiến tôi suy nghĩ lung tung. Nhưng cái cần đến thì nó đến, người phụ nữ ấy đang đứng trước mặt tôi, mặt bị nát bên trái mắt lòi ra, tay vẫn đang dắt chiếc xe đạp như ngày hôm ấy, nhìn tôi chỉ bằng 1 con mắt, rồi càng ngày càng tiến lại gần tôi hơn… nhắm mắt cầu nguyện hy vọng sẽ không sao.
Tải ảnh
Chờ đợi mà hơi thở tôi như muốn nín lại, chờ mãi nhưng không thấy chuyện gì xãy ra tôi mở mắt ra thở phù nhẹ nhõm, cô ấy đã đi rồi, cố gắng lấy lại bình tĩnh tôi bò ra ngoài cửa tìm chút ánh sáng, dùng sức cậy cửa thoát thân, ra được rồi, tôi phóng lên cái xe chạy bạt mạng đến nhà cô Hiền thì bỗng điện thoại lại reo, tôi lúc này cứ như điệp viên làm chuyện gì cũng tỷ mỉ, dừng xe lại tôi lấy điện thoại ra, thì ra là số anh Tuấn tôi bắt máy:
“Alô, anh Tuấn anh đang ở đâu”
Anh Tuấn nói
“Tao đang ở cái chỗ hôm trước mày dụng con nhỏ kia chết này”
Sợ quá mất khôn, tôi không suy nghĩ, chạy ngay ra đó, thấy anh Tuấn đang ngồi như đang tìm manh mối gì đó giúp tôi, tôi lao tới giọng nói hấp tấp hối hả anh Tuấn lên xe rồi chạy 1 mạch sang nhà cô Hiền lúc này là 10h30 tối. Đến nhà cô Hiền tôi thấy nhà cô vẫn khóa cửa chắc là vẫn còn sợ hãi nên còn đang ở bên nhà bà Tám Sương, tôi và anh Tuấn chạy ngay sang nhà bà Tám Sương, đến nơi thấy cô Hiền và bà Tám Sương mở đèn sáng chói cả nhà hầu như trong nhà có bao nhiêu đèn điều được bà Tám Sương bật lên hết cả đèn ngoài cửa, tôi nói với anh Tuấn giọng như cẩn trọng:
“Anh đứng ngoài cửa đợi em 1 chút em vào kêu cô Hiền ra!”
Vừa hết câu tôi chạy vào nhà mà không cần biết anh Tuấn trả lời ra sao, gặp được cô Hiền tôi hỏi gấp
“Sao rồi cô Hiền ?”
Cô Hiền có vẻ vẫn còn sợ hãi, tôi cười mĩm nói vài câu trấn tĩnh cô Hiền
“Hôm nay không sao đâu, con đã kêu anh Tuấn bạn thân của thằng Hữu đến để giúp đỡ tối nay có anh Tuấn thì không phải lo đâu.”
Bà Tám Sương ngạc nhiên nói:
“Tôi thấy cậu đến có một mình thôi mà?”
Tôi cười nói
“Dạ, con kêu anh đợi ngoài cửa, để con ra kêu anh vào.”
Có thêm 1 người đàn ông giúp đỡ thì nỗi sợ càng bớt đi rất nhiều, cô Hiền và bà Tám Sương đi chung với tôi ra cửa, choáng váng mặt mày, anh Tuấn lúc này đã biến mất! Bà Tám Sương nói:
“Đâu? Có thấy ai đâu?”
Tôi cười nói:
“Chắc ảnh đi loanh quanh xem thôi ý mà, để con gọi cho anh ấy.”
Tôi láy điện thoại gọi cho anh Tuấn
“Alô anh Tuấn hả, anh đi đâu rồi?”
Anh Tuấn lớn tiếng chửi bới:
“Tao chờ mày từ 8h đến bây giờ, mày có qua nhà tao đâu mà nói tao đi lung tung.”
Tôi hết hồn đáp:
“Ủa lúc nãy anh gọi cho em kêu em lại…..”
Nói đến đây thì tôi đã hiễu, tôi vội cúp máy kiểm tra lại nhật ký cuộc gọi thì hoảng hồn khi thấy số 000666 gọi cho tôi lúc 9h45, tôi như người mất hồn cầm điện thoại chết đứng trước cửa nhà bà Tám Sương, lúc này bà Tám Sương nhìn vào điện thoại của tôi rồi hỏi lại:
“Số của ai mà lạ thế 000666?”
Tôi giải thích, trong tình trạng hoảng sợ:
“000 thì đã lạ rồi nhưng số 666 thì là số của ma quỷ, bà có còn nhớ năm 2005 phường 14 đi cứu trợ gặp phải tai nạn kinh khủng không, đó chính là ngày thứ 6, trên xe có 6 người và biển số xe là số 6 (666)”
Không cần nói thêm gì nữa, cả 3 đã hiểu, tôi vô tình chở thêm 1 con ma nữa đến nhà bà tám sương ….
Mọi chuyện ập đến bất ngờ cũng chỉ vì tôi thiếu suy nghĩ, cả 3 chúng tôi vội chạy vào nhà, đóng cửa lại ai nấy cũng thở dốc, như vừa chạy maratông đường dài, tôi nói nhỏ:
“Ở trong cái nhà sáng như thế này, đố con ma nào vào”
Vừa dứt câu điện cúp cái rụp, xui đến thế là cùng =.=’, như đã chuẩn bị chu đáo bà Tám Sương láy cái đèn pin bỏ sẵn trong túi quần ra chiếu sáng lấy đường đi ra ngoài, tôi thì cứ đi theo bà Tám Sương và cô Hiền vì lúc đó bà là người duy nhất có đèn pin, đi theo mãi mà vẫn chưa thấy ra ngoài trong khi bà Tám Sương và cô Hiền đã ở ngoài cửa từ rất lâu. Tôi hỏi
“Sao bà không đi tiếp đi? “
Thấy không trả lời tôi hỏi tiếp:
“Bà Tám Sương?,Bà làm gì vậy, bà Tám Sương ? “
Tôi lay nhẹ vai bà Tám vẫn không thấy động tĩnh gì, tôi nghi ngờ lại bị ma giấu tập 2, tôi liền giật cái đèn pin trong tay bà Tám Sương rồi chạy tìm lối ra, hình như tôi đã bị lạc vào mê cung, tôi gọi đèn pin tới đâu thì ở đó chỉ cũng chỉ 1 màu đen tối, như một cái hang không đáy, lúc này có tiếng nói vang ra:
“Mày phải giúp tao Chí Thanh, mày phải giúp tao!”
Tôi nhận ra tiếng nói đó chính là thằng bạn thân của tôi, tôi hỏi:
“Mày ở đâu Hữu, đêm đó mày thấy cái gì?”
Thằng Hữu đáp:
“Tao nhìn thấy máu, tao thấy người đàn bà mà tao đụng phải lúc đó không phải là người, tao nhìn nó.”
Tôi hỏi:
“Nó là ai?”
Hữu đáp
“MA.”
Chưa hỏi xong cặn kẻ, tôi như bị hàm răng chó dại nào đó cắm thẳng vào cổ tôi, rồi bất tĩnh …., tĩnh dậy thì tôi thấy bà Tám Sương và cô Hiền đang ở cạnh tôi, không quên cái vết cắn ngay cổ, tôi vội đưa tay lên cổ sờ thử thì ra chỉ là một vết bầm mà thôi, bà tám sương nói:
“Cậu bị ma chó cắn, lúc mới bị cắn có vẻ như đau lắm nhưng sau một đêm thì nó chỉ bị bầm, 2 3 ngày sẽ hết.”
Thở phù nhẹ nhõm, đã 2h30 sáng rồi nhưng có vẻ cô Hiền và bà Tám Sương ngủ không được, tôi vẫn còn nhớ những lời thằng Hữu nói với tôi, tôi kể cho cô Hiền nghe chuyện đó rồi thì cô Hiền chỉ phán:
“Cái xóm này lúc trước là nghĩa địa, nhưng người dân ở đây đào bới lên xây nhà rồi chỉ lập 1 cái miếu nhỏ gom hài cốt vào đó rồi thờ cúng nên ma cỏ cũng là có thể có.”
Trời ơi, tôi muốn phát khóc thật to rồi tự tử cho lành, chứ cứ chịu cái áp lực này mãi tôi chết mất, nhớ đến bộ phim 10 phương pháp thấy ma của thái, tôi đành liều 1 phen, nhìn qua háng, nếu thật sự nhìn thấy cô gái mà tôi và thằng Hữu đêm hôm đó đụng chết thì tô hiểu, tôi đã bị ma ám thật rồi …. ! Hít thở sâu tôi từ từ cuối xuống nhìn qua háng . OH MY…. GOD ! Đúng là cô ấy rồi mô phật … ngậm câm miệng lại dò đầu, mồ hôi tuôn như suối, tôi trấn an mình,chỉ là hoa mắt thôi ….
Xem tiếp:
0 comments:
Post a Comment