Truyện ma kinh dị - Trò chơi quái ác phần 9

Chap 9 Lần theo manh mối 2

Khoảng 13h chiều mình về tới Tp,  việc đầu tiên mình nghĩ tới đó là lục lại hồ sơ của pháp y,  cũng may mình có người quen trong đó và việc được xem lại kết quả khám nghiệm không mấy khó khăn ,  bản khám nghiệm có ghi rõ nguyên nhân tử vong là đầu va đập mạnh dẫn đến xuất huyết não mà chết,  cùng đó là những tấm hình chụp ,  có một chi tiết mình rất để ý đó là việc tay nó vẫn cầm điện thoại,  theo quán tính của một người khi ngã,  tay sẽ vung loạn xa để giữ thăng bằng,  cho nên việc cầm chắc điện thoại là một điều khó xảy ra và hơn nữa đt được cầm ngược chứ không phải cầm xuôi,  từ chi tiết đó mình có thể dự đoán rằng trước đó L đã thấy gì và cầm đt ra có thể là quay hoặc ghi âm hoặc gì đó,  nhưng đã bị ngã và điện thoại văng ra ,  L đã chòm tay lấy đt nhưng có thể hơi sức cuối cùng nên chưa kịp cầm hoàn chỉnh cái đt đã tắt thở.  Có thể do rằng không tìm được chứng cứ có người thứ 2 vào khoảng thời gian L tử vong,  và không có dấu vết nào khác nên pháp chứng đã bỏ qua chi tiết đt được cầm ngược và kết luận là tự ngã chết,  mà thú thật có điều tra tiếp cũng không thể kết luận rằng do tâm linh làm được .  Khoảng 16h cùng ngày mình và một ông bạn bên pháp y quyết định thực nghiệm lại hiện trường lần nữa ( tuy nhiên lần này là thực nghiệm khoa học không liên quan đến tâm linh nên tính mạng mình sẽ ổn ),  16h30 tới căn nhà số X vẫn căn nhà đấy,  nơi L từng ở,  tuy nhiên h nó lạnh lắm,  mang một cảm giác u ám bao trùm,  bọn trẻ xung quanh nơi đây thường truyền miệng nơi này cóma.  Mình lấy chìa khoá để trong cốp xe mở cửa ra,  cửa để lâu ngày không đóng mở nên có phần khó đẩy,  điện nước đã bị cắt,  căn nhà gần như bị cô lập.  Từng bước mình đi lên WC,  nơi L chết là từng kí ức hiện về,  từng nỗi nhớ thằng bạn chí cốt.  Hiện trường được thực nghiệm lại và quả thật đúng như mình dự đoán L đã cố lấy đt ra và định làm gì đó,  19h kém 10 bọn mình thu dọn đồ đạc về,  tới thời điểm này hiện có 3 điểm khả nghi và mình dựa theo đó điều tra :
+ Thời gian tử vong của bên pháp y liệu chính xác chưa và ngay cả chính mình khi vào hiện trường đầu tiên nhìn qua các biểu hiện đầu tiên và đã dự đoán thời gian tử vong là 2h-3h sáng,  vì lúc mình bước vào hiện trường là 6h máu vẫn chảy rỉ nhỏ giọt ( điều này là không thể ). 
+Cái đt của nó trước đây mình có từng xem qua rồi,  không có gì là khả nghi,  tuy nhiên có 1 tấm hình được chụp phía trên trần,  tư thế chụp là chụp đứng vì khoảng cách ảnh gần ( loại trừ khả năng nằm zoom vì độ phân giải ảnh vẫn nét,  mà lúc đó đa phần đt không hề chụp nét nếu để zoom gần như các loại đt bây giờ ) thật tình mà nói tấm hình không có gì đặc biệt cả,  không có manh mối nào. 
+Việc dòng chữ của trò chơi lại tại sao biến mất,  và nước từ đầu ra để dẫn đến nguy cơ nó trượt chân ngã,  và nếu tính khoảng cách để té ngã trúng đầu thì khoảng cách từ bước chân bước ra đến labo bồn cầu là khoảng 1m7 ( dựa theo chiều cao của nó ),  có khoảng cách vậy mới té đập đầu được,  nếu khoảng cách ngắn hơn hoặc dài hơn thì chỉ té trật tay hoặc đụng vào đâu khác thôi,  mà cái khoảng cách dài 1m7 đến chỗ labo là không thể,  tuy nhà tắm nó lớn thật nhưng để đạt đến khoảng cách đó thì đã đi ra ngoài cửa rồi,  mà ở ngoài cửa thì ngã thế nào được?
Đó là 3 điểm khả nghi mà qua những gì mình điều tra ghi nhận lại được,  mình sẽ lần theo manh mối từng điểm,  nhưng lưu ý ở điểm 2 nhất,  phải có cái gì đó con người mới móc đt ra chụp lại. 
Nói là làm sáng hôm sau mình gọi về ba mẹ nó hỏi cái đt,  cũng còn may là nhà nó vẫn còn giữ,  mọi vật dụng của L vẫn còn để trong phòng ( vì đa phần khi chết đi thì thường chôn đt hoặc 1 số vật dụng gần gũi lúc sống ),  tuy nhiên do em nó bảo muốn giữ lại làm kỉ niệm nên nhà giữ,  và mình hẹn chiều xuống nhà lấy đt với lí do là xem số của người quen trong danh bạ L mà mình không có,  mình xem lại thì mọi thứ vẫn như cũ,  cuộc gọi cuối vẫn là của thằng T,  tuy nhiên tấm ảnh đã không cánh mà mất.  Sau đó mình mượn hẵn đt về để tiện điều tra,  qua việc khôi phục dữ liệu thì tấm ảnh cũng được lấy lại,  phần nhật kí gọi đi thì vẫn vậy không có gì thay đổi,  tuy nhiên việc xem tin nhắn lúc đó là chưa được thực hiện…


Truyện ma kinh dị - Trò chơi quái ác phần 2

chương 2 : cái chết bất ngờ
Như đã nói 12h30 sau khi thực hiện trò chơi được nữa tiếng cả đám không thấy gì xảy ra cả,và quyết định đi ngủ,duy chỉ còn thằng L ở lại làm cái gì đó mà ngay cả mình cũng không biết,
” tíc tắc ,tíc tắc” tiềng đồng hổ quả lắc cứ đưa qua đưa lại kèm theo đó là tiếng chuông báo thức 6h sáng,mình mơ màng tỉnh dậy rủa thầm ” đ,  m thằng nào đặt báo thức sớm thế này”trong cái mơ màng ấy mình xoay người qua thì mình chỉ thấy rõ có 2 thằng T và T’,2 thằng ngủ say như chết,cả tiếng đồng hồ báo thức kêu inh ỏi thế mà cũng không thức,”ơ khoang đã thằng L đâu nhỉ”- tiếng mình thốt lên,làm cả 2 thằng kia cũng tỉnh giấc theo,  Thằng T choàng tỉnh,nó mơ mơ màng màng ” M la cái gì um sùm thế C,chắc nó đi ăn sáng hay đi bộ thể dục gì rồi “,  Nói rồi nó lại lăn quay ra ngủ tiếp,mình nghĩ trong đầu chắc nó nói vậy cũng có lý,còn mình thì khi thức rồi khó lòng ngủ tiếp được như 2 bọn nó lắm,  Như bao nghĩa vụ của con người khi thức dậy là đi đánh răng rửa mặt,mình lòm còm ngồi dậy và bước đến wc,cảnh tượng đập vào mắt mình khi mình vừa ấn công tắc điện ở wc : thằng L nằm bất động ở đấy,đầu đập vào lapo bồn cầu,máu nhảy rỉ giọt xuống sàn,như phản ứng tự nhiên mình la lên với tần số volume max ” L,L mày sao thế này”,cú la lớn khiến 2 thằng kia tỉnh ngủ ngay,chúng nó chạy ra bảo “có chuyện gì vậy?” -” nó nó chết rồi” giọng mình đáp lại run run và pha tí sợ sệt,do tính chất nghề nghiệp nên mình cũng đủ phỏng đoán được thời gian tử vong của nó là tầm 3-4 tiếng trước,vậy là khoảng 2-3h sáng,  như vậy có lẻ gọi cấp cứu là quá muộn,chỉ còn gọi c,  s đến khám nghiệm hiện trường nguyên nhân tử vong thôi,  Như thủ tục và mặt pháp lí thì cả 3 thằng bọn mình phải về trụ sở c,  s hỗ trợ điều tra,ngồi ở đó mất cả ngày trời,  Sau khi có kết quả khám nghiệm hiện trường và kết luận rằng do trơn trượt và té đầu đập vào lapo gây xuất huyết não mà dẫn đến tử vong,và vụ việc không liên quan gì đến bọn mình,là tai nạn không ai muốn – lời kết luận là vậy nhưng mình lại cảm thấy có quá nhiều chi tiết đáng nghi :
1,  mình nhớ rất rõ là trò chơi thực hiện lúc 12h nhưng trước đó 3 tiếng tức là 9h thì cả đám đi tắm rồi,  Như vậy khoảng thời gian đến đó là nước đang rút dần,sàn nhà khô,  Vậy nước đâu mà để trượt?bên cạnh đó mình cũng nghĩ đến việc thằng L mở nước ra,nhưng nếu chỉ việc đi tiểu thì chỉ tiểu đúng vào lapo,nước nào ra sàn cho nổi?chỉ việc tắm mới gây lượng nước nhiều để đủ trơn thôi,nhưng 9h là nó tắm r,lý nào đi tắm nữa?
2,  Nếu cho là trơn té đi,thì va đập mạnh như vậy cũng đủ lớn để mình nằm gần đó nghe chứ (mình rất dễ tỉnh ngủ),và chắc hẳn theo quán tính thì khi té là sẽ có âm thanh la kèm theo,nhưng đằng này mình lại không nghe gì cả,nếu như mình nghe âm thanh lúc nó té thì chắc có lẽ mình đã đưa nó đi bệnh viện kịp rồi,  Nhưng hoàn toàn không có,
3,  Lúc mình bước vô sau khi nó nằm bất động và gọi c,  s thì mình có rảo mắt nhìn xung quanh,từ khi nào dòng chữ của trò chơi hôm qua đã biến mất không một chút dấu vết,
Khi bước ra khỏi trụ sở c,  s thì mình và 2 thằng còn lại đi qua nhà xác để xem tình hình thế nào,  Cảm giác đứng gần đó thì xương sống cứ lạnh lạnh các bác ạ,  Và phía trong là ba mẹ thằng L đã có mặt ở đây,mẹ nó không ngừng kêu nó,nghe thảm lắm các bác ạ,ngoài việc an ủi 2 bác lúc này mình thật sự không biết làm gì hơn cả,  Xác nó được đưa về quê nhà làm đám và an táng,dĩ nhiên là mình cũng đi theo nhưng mình đi sau xe chở xác nó 1 chuyến,  Khi đến nơi thì nó đã được liệm và đưa vào hộp rồi,  Nhìn gương mặt nó tái nhạt vì mất nhiều máu,thêm đó là con mắt nó thất thần lắm ( lúc mình phát hiện nó chết,mắt nó không nhắm lại),đến khi bỏ vào hộp thì có lẽ người nhà vuốt mắt cho nó nhắm rồi,nhưng mình vẫn cảm nhận được 1 điều gì đó khó diễn tả bằng lời,
Còn về phần ba mẹ nó,mẹ nó thì cứ ngất lên ngất xuống nên nhà mới đưa vô phòng nghĩ,ba nó thì trông có vẻ cứng rắn hơn,bác ấy cứ đốt điếu thuốc rồi đứng ngoài trước nhà,cứ thế mà rít hết điếu này sang điếu khác,nhìn bác vậy thấy tội hơn cả bác gái vì khóc không nên tiếng,  Bữa đầu đám tang nó thì chỉ có mình,thằng T’ ( còn thằng T nó bận việc mai xuống sau),ba nó ,mẹ nó và con em gái nó tầm lớp 10,mẹ nó thì cứ ngất lên ngất xuống nên không có ra đây nhiều,phụ việc này nọ từ nhang đèn,tiếp khách,… Thì hầu hết do mình và T’ làm thôi,em nó thì không ngất lên ngất xuống nhưng cứ khóc đến khản cổ họng không ngừng gọi tên anh,nhìn nó vậy mình biết nó chịu cú sốc quá lớn ( thằng L thương nó lắm thằng L đi đâu chơi về cũng có quà cho nó hết ),ba nó thì mình nói rồi đứng trầm tư suy nghĩ miết,  Cứ thế thời gian thấm thoát trôi qua,cũng đến chiều tối rồi,mình thì cũng đã thấm mệt do việc chạy xe đường dài,rồi phụ giúp công việc của nó,tầm 10h mình xin phép đi ngủ,ba nó mới kêu mình lên phòng nó ở tầng trên ngủ,  Mình vừa leo lên giường là ngủ ngay,cả việc thay đồ mình cũng bỏ qua một bên,trong cơn ngủ của sự mệt mỏi,mờ mờ ảo ảo mình thấy thằng L,nó nói việc gì đó nhưng mình chỉ nhớ là tìm cái đt của nó,  

Oan hồn ma nữ chết đuối phần 6

Tui với chị tái mặt nhìn nhau. Nó thì cứ ngồi đó, ngửa mặt lên trần nhà mà cười rũ rượi í.
Tui hốt quá, tát nó ngay:
– Em làm chị sợ đó. Làm gì mà cười kinh vậy?
Nó vẫn cười mới chết chứ, thế là bà chị tiếp tục tát nó lia lịa cho nó tỉnh, mà nó ko tỉnh tí nào, tui thì cũng đánh và véo mạnh nó mà nó ko kêu, cứ cười thôi mới kinh chứ. Phải rơi vào khoảng gần 10ph gì đó, nó cười như ma làm, cứ nghĩ xem, đêm tối có đứa nằm cạnh các thím bật dậy cười như điên ấy các thím có hãi ko? Em với bà chị cứ đánh nó cật lực, mà lạ càng đánh nó càng cười, nó đếu biết đau là gì hay sao ấy. Em vừa đánh vừa gọi con bé:
– Tỉnh dậy em ơi. Tỉnh dậy em ơi.
Đang cười thì đùng phát con em tui dứt cơn, nó cúi mặt xuống ko ý kiến gì. Tui lại tát nó (được hôm đánh con em mà ko bị nó đánh lại, nên cứ nhịêt tình thôi) vừa tát vừa gọi:
– Làm sao thế em? Có chuyện gì vậy em?
Con em tui liếc xéo tui 1 cái, tui thề ko bao giờ quên ánh mắt nó, sắc lạnh, nó liếc tui ko hề giống tình cảm của chị em như bình thường, mà cứ thế nào í, tui ko biết tả kiểu gì, nó lạnh lẽo, cô hồn, và mang sắc thái căm ghét tui í, và cũng ko bao giờ quên được cái giọng nói của nó phát ra trong đêm đó, đêm 31-10-2008:
– Em nào?
Nó hỏi tui như vậy, còn cái giọng thì gằn lên, ồm ồm, lại thanh thanh, hơi chói tai, ko biết diễn tả thế nào, nhưng tui thề đó ko phải giọng con em tui, giọng con em tui ngay cả lúc gằn giọng cũng ko như vậy, sau này tui có bắt nó thử gằn lên, thì âm thanh cũng chẳng thể nào giống cái âm thanh ma quái như đêm đó. Gai ốc chạy dọc người, tui nghe mồ hôi lạnh lấm tấm sau lưng và trên trán. Tui sợ lắm đó, lần đầu tiên tui chứng kiến người bị ma nhập, tay nó thì lạnh ngắt, nó nhìn tui ghê gớm, nó gằn giọng với tui đến kinh, nhưng trên hết, tui lại rất tỉnh táo, tui cần phải gọi con em tui tỉnh bằng được, nếu không thì tui mất em tui mất. Thế là, tui lại tích cực tát nó, tát mạnh lắm nhé, tay tui rát hết cả lên, mà má nó thì ko thèm đỏ lên tí nào.
Thế rồi tự dưng, con mèo của tui gào lên kinh dị rồi nhảy về phía cửa sổ chạy ra ngoài, lúc đó tui mới thấy con em tui nó tỉnh, bằng chứng là khi nó tỉnh cái là nó lại hoảng loạn và khóc nấc lên, đến là sốt ruột. Thôi thì thà thấy nó khóc còn hơn thấy nó cười. Thế là tui với bà chị tiếp tục ôm nó cho nó khỏi lạnh, vì con em tui cứ run lên bần bật, chả hiểu vì lạnh hay vì sợ nữa, còn tui thì lo con mèo chạy đi đâu mất, nhưng cũng chẳng dám ra ngoài gọi nó vì sợ. Phải nói, lúc này mới để ý, phòng tui ánh điện sáng choang rồi mà trông vẫn cứ u u tối tối kiểu gì đó, cứ như có làn khói mỏng giăng khắp phòng vậy, 3 chị em chùm chăn kín mít, ko dám ngủ nữa thức đến sáng.
Mà đêm đó ăn táo nhiều, uống nc nhiều nên bụng đầy nước, cả 3 chị em đều buồn mà ko dám mở cửa đi ra nhà vệ sinh, sợ đến phát khiếp rồi ấy, thế là tui mới lấy cái nồi cơm điện cũ, chỉ là xoong bên trong nồi thôi nhé, bình thường làm nồi nấu rau, nhưng tui kệ, tui bảo tè vào đây, mai đi đổ, mua xoong mới dùng. Thế là 3 chị em thay phiên nhau đi vào xoong cơm điện, thoải mái vô cùng…
Sáng hôm sau tui với chị hộ tống nó đến bến xe để nó bắt xe về nhà, bảo mẹ nó đi xem thế nào, chứ cái kiểu ko biết chuyện gì đang xảy ra như này, tui ko dám chắc còn đối phó nổi nữa ko.
Con em tui phải ở nhà mất 1 tuần mới lên, hồi đó tui chưa có dùng điện thoại di động, nên cứ mòn mỏi chờ nó lên để xem tình hình thế nào, sốt hết cả ruột. Rồi thì nó lên, nó mới kể tui biết, nó về bảo mẹ, mẹ nó đi gặp bà đồng để xem, lúc đầu bà đồng bảo ko xem được, vì gọi dí con ma đó nó ko chịu lên. Thế là mẹ nó dắt nó đi theo, lúc đó con ma đó nó mới chịu ra gặp.
Bà đồng gọi dí, hồn con ma nó nhập vào con em tui, đầu tiên bà đồng hỏi nó là ai, nó gằn giọng bảo:
– Tao đáng tuổi kị của chúng mày, mà dám xưng hô hỗn xược thế hả.
– Vâng thưa cụ, vậy cụ cho con hỏi cụ là ai, ở phương nào, sao lại theo con bé này.- Bà đồng thay đổi ngay cách xưng hô kẻo nó giận, nó điên lên thì chết.
– Tao là con sen, ở đợ cho nhà chủ. Nhưng mà tao ở được chẳng bao lâu, đến năm tao 15 tuổi, tao bị lão chủ hiếp rồi nó cạo lông mày tao, bẻ răng tao, trói tao lại rồi ném tao xuống sông, xác tao dạt đến khu này, thì cứ nằm lại đó cho đến khi người ta lấp sông, làm nhà, thì tao cứ ở đó. Xương tao tan vào đất rồi, giờ nằm dưới chân cầu thang nhà này (thảo nào mà cái gầm cầu thang nó lúc nào cũng tối đen hun hút, dù có bật đèn ở hành lang, từ cái lúc biết thế, cứ đi qua cái cánh cửa sắt ở gầm cầu thang đó là em hốt lắm, nhắm mắt nhắm mũi leo lên cầu thang về phòng mình mới thở phào). Bao nhiêu đời người sống ở đây, tao gọi đều ko thưa, riêng con bé này thì nó nghe thấy tiếng tao. Nên tao thích nó lắm, tao cô đơn lắm, chỉ chơi một mình thôi, tao muốn nó xuống đây chơi với tao.
– Mong cụ tha cho cháu nó, cháu đốt cho cụ 1 hình nhân cho cụ chơi với nó có bầu có bạn nhé, cụ đừng tìm con bé này nữa.
– Không. Tao ko thích. Tao chỉ thích con bé này thôi.
Đại ý là như thế, vì đấy là theo lời con em nó nghe lại từ mẹ và những người xung quanh kể lại, tui viết lại theo lối truyện kể thôi. Kỳ kèo một hồi, bà đồng bảo đốt cho 3 con hình nhân, con ma nữ đó mới chịu, và hứa sẽ ko tìm gặp con em tui nữa.

Oan hồn ma nữ chết đuối phần 1

Năm 2008, tui học năm 3 đại học, vẫn thuê nhà ở khu Giải Phóng, đoạn gần 1 nhánh kênh của sông Tô Lịch í, ko nhớ ngõ nào, chỉ biết là ở gần cầu Trắng đường Giải Phóng(ai ở đó điểm danh nhé) đã ở được 1 năm, ko có vấn đề gì xảy ra cho đến khi con em tui nó vào ở chung.

Phải kể về con em tui 1 đoạn ngắn đã, mọi người chịu khó đọc nhé, vì nó là nhân vật chính mà, nó kém tui 1 tuổi, ko phải em họ hàng gì, chỉ là chơi với nhau ở quê, đang luyện thi vào đại học, lên ở chung với tui cho có chị có em. Nó ở được tầm 1 tháng thì xảy ra chuyện.

2 người bạn thân nhất của con em tui là M và P trong đúng 2 tuần lần lượt mất.
Tui thương con bé em lắm, gần như cùng lúc nó phải chịu nỗi đâu lớn khi mất đi 2 người bạn mà nó yêu quý, chuyện của nó đôi lúc tui thấy sao giống trong phim vậy,(nhưng vì lý do cá nhân, tui sẽ ko kể lể dài dòng nữa, vào đề lun ). Con bé sau đám tang M thì lên ở với tui lun, nó bảo ở quê chỉ khiến nó nhớ 2 thằng ghê gớm, nó ko chịu được. Từ dạo đó, con bé bắt đầu bị stress nhiều, ốm đau bệnh tật liên miên, lại hay khóc, rồi khi nào tui đi vắng là y như rằng con bé lấy dao cứa tay, nói chung tay nó nhiều sẹo lắm, nhiều lúc tui bực quát lên với nó, nhưng nó lại khóc lóc và bảo rằng chỉ có cách đấy mới ko làm nó thấy đau đớn trong tim.
Tui hay dẫn con bé đi chơi long vòng Hà Nội, miễn là đừng cho nó ở nhà nhiều, nó lại điên lên cắt động mạch tay mà chết thì tui ăn nói sao với bố mẹ nó. Thường thì 2 đứa leo lên xe đạp đạp dạo quanh bờ Hồ, rồi ngồi trà đá ở Nhà Hát Lớn. Hồi đó, trà đá Nhà Hát Lớn còn đang thịnh, người người lên đó ngồi uống trà, hóng xe cộ đi lại, 2 đứa ngồi uống trà đến 11h đêm mới bò về nhà. Tối hôm đó, 2 đứa về muộn, khỏang 12 h mới về đến cổng, mở cổng đi lên gác, tả sơ qua về phòng trọ tui cái đã, nhà chủ có 4 tầng, mỗi tầng 2 phòng và 1 nhà vệ sinh. Phòng tui ở tầng 2, cầu thang riêng và đi vòng phía sau nhà chủ, dưới chân cầu thang có 1 cánh cửa sắt bị khóa, nghe cô chủ bảo là nhà kho, vứt các thứ tùm lum dưới chân cầu khóa lại cho chắc thôi. Khỏi phải nói, cái hẻm từ cổng vào cầu thang chỉ rộng khỏang 1m, sâu tầm 3m, tối hun hút, đặc biệt cực tối ở cái gầm cầu thang í. Phòng tui đi ngang qua 1 phòng, phòng này là ông mà cô chủ nhà gọi là bố chồng và bác trai con ông ở, và có ban thờ =..=, nói chung mỗi lần qua phòng này cũng hơi hốt vì ảnh thờ người chết hướng thẳng với cửa ra vào.
Kể sơ cua đó thôi, tiếp vụ con bé nhé, sau khi 2 chị em đi qua gầm cầu thang và leo lên gác 2, hồi đó mình cũng gan dễ sợ, chẳng sợ ma miếc gì ^^ về tới phòng, thì còn bé tự dưng quay ra tui hỏi trong khi tui mở khóa phòng:
– Chị gọi em à?
Tui ngạc nhiên, bảo từ nãy bận mở cửa, gọi cô làm cái gì. Con em tui ko nói gì, rồi đi vào nhà.
Không chỉ có hôm đó thôi, những ngày sau, đôi khi đang ngồi học bài, tui xem phim, nó cũng quay qua hỏi tui: – chị gọi em à? Mà tui có dở hơi gọi nó là H đâu, tui với nó hay gọi nhau bằng tên nick blog(hồi đó thịnh hành blog mà), nên tui bảo nó có vấn đề rồi. Nó bảo, rõ ràng em nghe thấy có ai gọi tên em mà.
Tui mới giật mình, hỏi:
– Thế à? Em có hay nghe thấy ko?
– Có, từ dạo hôm đi chơi về khuya đó, em hay nghe thấy có ai gọi em theo kiểu giật giọng í, em cứ tưởng là chị, rồi chị bảo ko phải nên em ghê lắm à.
– Thế gọi thế nào?
– Rõ ràng có ai gọi em là :” H ơi! H ơi” mà.
Tui với nó bắt đầu đoán già đoán non, có thể là thằng M về gọi con bé, nhưng con bé gạt phắt, bảo, thằng M ko gọi tên nó hẳn ra thế. Hay có thể em có khả năng biết tương lai, biết đâu tiếng gọi đó từ tương lai muốn em giúp đỡ thì sao, nó cũng gật gà gật gù. Hai chị em vẫn đi chơi như bình thường, lúc về sớm lúc về muộn, có mỗi việc mài đít ở Nhà Hát Lớn mà ngày nào cũng đến, đôi khi thấy tuổi trẻ thật phi thường. Nhưng mà mọi suy đoán đều trật lất, khi mà bẵng 1 tháng, con bé bắt đầu nằm mơ, những giấc mơ lặp đi lặp lại một cách đáng sợ…

Xem thêm:

Oan hồn ma nữ chết đuối phần 2



Truyện Ma Kinh Dị Oan Hồn Trong Xóm Trọ phần 6

Nàng thì thầm ngâm thơ theo cách riêng của mình. Giọng nàng cực kỳ biểu cảm khiến cho đôi lúc Tú có cảm giác mình hoàn toàn tan ra trong những vần thơ nàng đọc. Khi Tú hỏi ai là tác giả của những bài thơ, nàng chỉ trả lời bâng quơ: “Một người bạn”.
Ngày vui ngắn chẳng tày gang. Một ngày mưa dầm, bỗng nhiên Thu ko về xóm trọ. Tú liên tục gọi điện nhưng ko rõ vì lý do gì mà máy nàng luôn ở trong tình trạng busy(bận). Tối hôm ấy, Tú như đang ngồi trên đống lửa. Cậu đọc đi đọc lại bài thơ “Một cơn mưa buồn” và thầm cầu khấn cho ko có việc gì xảy ra với Thu. Đến lúc này cậu mới hiểu hết được tâm trạng của chàng trai trong bài thơ ấy. Nhiều ngày sau đó, Thu vẫn bặt tăm. Tú như điên cuồng trong nỗi nhớ và sự hoang mang lo sợ. Đại khái, bạn đọc chỉ cần đặt mình vào địa vị của Tú sẽ hiểu, bất tất phải dài dòng ở đây.
Một đêm, khi nỗi nhớ Thu đã lên đến cực điểm khiến Tú ko thể nào ngủ được. Cậu nằm mở mắt nhìn thao láo lên trần nhà, nước mắt lưng tròng. Bỗng một tiếng động nhỏ khiến Tú giật mình chú ý. Tiếp theo, là những tiếng động thì thào nối tiếp nhau tuôn thành dòng.
Tiếng ngâm thơ của Thu.
Tú sung sướng phát cuồng, cậu bật dậy mở tung cánh cửa.
Thu đang đứng trước cửa phòng căn phòng trống trong cùng, nàng mặc một bộ đồ trắng muốt mà Tú chưa thấy bao giờ. Nhìn nàng như một thiên thần đứng giữa màn đêm, trong sáng và thánh thiện. Nàng nhoẻn miệng cười với Tú.
Tú định lao đến ôm chầm lấy nàng, nhưng Thu giơ tay ra hiệu dừng lại, nàng nói với Tú.
“Từ từ đã anh, nếu anh tiến lại gần em bây giờ, thì anh sẽ phải xa em mãi mãi đấy. Hãy kiên nhẫn, im lặng và nghe em nói đây, anh yêu.”
Tú rất ngạc nhiên, nhưng cậu ko nói gì.
“Anh yêu, anh yêu em có nhiều ko?”
“Anh yêu em vô cùng, anh ko thể sống thiếu em được, xin em, xin em đừng bao giờ rời xa anh một lần nữa, em có biết anh đã đau khổ thế nào trong thời gian qua ko?”.
“Tốt lắm, anh yêu, vậy anh có dám hy sinh mạng sống của mình vì em ko?”
“Em đừng nói vậy, anh yêu em và anh sẵn sàng làm tất cả vì em, dù là nhảy vào dầu sôi lửa bỏng anh cũng chịu.”
“Chỉ 1 câu thôi anh yêu. Anh có dám chết vì em ko?”
“Có, anh dám.”
“Anh yêu, anh làm em vui lắm. Vậy bây giờ, nếu em chẳng may em chết, anh có dám chết theo em ko?”
“Em nói gì lạ vậy Thu? Em đừng như vậy nữa, em làm anh sợ đấy.”
“Trả lời đi, anh yêu!”
“Có, tất nhiên là có, anh sẽ chết theo em, vì sống ko có em, cuộc đời anh chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Anh đúng là người mà em chờ đợi, anh yêu, anh hãy nhìn đây.”
Thu đẩy nhẹ vào cửa căn phòng trống. Cánh cửa mở toang.
Tú cứng người. Đôi mắt cậu dại đi, lạc thần. Trong căn phòng trống là cảnh 1 cô gái treo cổ trên 1 sợi dây thòng lọng, bên cạnh cô có 1 sợi dây nữa trống không. Bên dưới là 1 vòng hoa hồng trắng và những cây nến đang cháy sáng xung quanh. Cô gái treo trên sợi dây mặc bộ quần áo trắng muốt và ko phải ai xa lạ, chính là Thu. Một Thu đang đứng bên cánh cửa và một Thu treo trên sợi dây, cả 2 đều mặc đồ trắng. Miệng Thu treo trên sợi dây lắp bắp và thì thào phát ra những vần thơ mà cô hay đọc cho Tú nghe.
Tú muốn bỏ chạy, muốn hét lên thật to nhưng chân cậu ko cử động được, mồm cậu ko thốt lên được. Cậu ước gì mình ngất đi, nhưng trái lại cậu lại rất tỉnh táo.
“Anh yêu, sợi dây còn lại là dành cho anh đấy. Hãy đến bên em đi, hãy ôm lấy em đi, chúng ta sẽ ko bao giờ rời xa nhau nữa, ko bao giờ. Em sẽ mãi mãi hát cho anh nghe, đọc thơ cho anh nghe…”
Tú muốn nhắm mắt lại, muốn bịt tai lại, nhưng cậu ko thể nào cử động được.
“Cái chết ko đáng sợ như anh nghĩ đâu, anh yêu. Chỉ 1 giây thôi. Anh yêu, con người rồi ai cũng phải chết mà, đừng sợ. Anh sợ chết, nhưng một ngày rồi anh cũng phải chết, và lúc đấy người đời cũng nhìn anh kinh khủng mà thôi. Anh còn sống là thì hiện tại và thì quá khứ, nhưng tương lai anh vẫn phải chết. Anh của quá khứ hay anh của tương lai thì vẫn là anh, vậy thì sống hay chết có gì khác nhau nào? Nếu anh sợ chết, tức là anh đang sợ chính mình ở tương lai đấy. Em cũng vậy, anh yêu, dù sống hay chết thì em vẫn là em, vẫn là Thu của anh. Đến bên em đi, anh yêu, hãy ôm lấy em và hứa che chở cho em đi.”
Tú bỗng nhiên thấy những lời nói của nàng có lý. Đời người, ai chẳng phải 1 lần chết. Nếu được chết ở bên người mình yêu, được mãi mãi ở bên người mình yêu, thì chết có gì là đau khổ, có gì là đáng sợ nào?
“Anh yêu, em thú thật với anh, trước đây em đã yêu một người, chúng em ko thể sống ở bên nhau được nên đã quyết định cùng chết để được bên nhau mãi mãi. Nhưng đến phút cuối, hẵn đã hèn nhát bỏ mặc em chết 1 mình. Anh yêu, anh ko giống hắn phải ko? Nào, đến với em đi, anh yêu, đừng làm em mất niềm tin vào tình yêu, nào, anh!”
Tú như người bị thôi miên, trong tích tắc, cậu bất chợt bước theo Thu. Thu đi nhẹ nhàng về phía sợi dây thòng lọng như muốn dẫn đường cậu. Tú bước chầm chậm, 2 tay cậu huơ lên quờ quạng như 1người già mắt kém. Cậu từ từ bước về phía sợi dây còn trống. Tú cầm một chiếc ghế nhỏ gần đấy, đặt ngay xuống dưới sợi dây, trèo lên và đút đầu vào thòng lọng. Thu dưới đất bỗng biến mất, chỉ còn Thu trên sợi dây thòng lọng quay sang, nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến chan chứa yêu thương.
Trong ranh giới giữa sự sống và cái chết, một tiếng nói thiêng liêng lao từ đáy lòng Tú, lên đến cổ, lên yết hầu, rồi đến lưỡi và cuối cùng đẩy 2 hàm răng và đôi môi của cậu, thoát ra ngoài:
“Mẹ!”
Đấy là tiếng đầu tiên mà cậu nói được, và có thể, là tiếng nói cuối cùng cậu được nói.
Những hình ảnh của người mẹ tần tảo bỗng hiện về tràn ngập tâm hồn Tú, những kỷ niệm thưở ấu thơ, bàn tay mẹ đã chăm sóc cho cậu tất cả và nuôi cậu khôn lớn đến bây giờ, nụ cười nhân hậu và ấm áp của mẹ, cả những trận đòn mẹ phạt cậu lúc cậu ko vâng lời… tất cả như một khối cầu lửa quay cuồng và nổ tung trong đầu cậu. Tú đẩy sợi dây ra, cậu lao xuống đất.
Tú ngồi bệt xuống sàn nhà, khóc tu tu như một đứa trẻ. Ở trên sợi dây, Thu nhìn Tú với đôi mắt đẫm lệ, rồi tiếng nói của cô lại phát ra: “Anh, như vậy là em đã hiểu. Trên đời này ko có ai yêu em thật lòng cả, em sẽ mãi mãi phải bơ vơ một cõi, em sẽ ko bao giờ tin vào tình yêu nữa. Anh đừng khóc nữa, anh ko thể chết cùng em, vậy thì anh có thể giúp em một việc được ko?”
Tú ngừng khóc, nhưng cậu ko nói gì.
“Anh hãy giúp em giết hắn”.
Ánh sáng.
Tú trầm ngâm một lúc, cậu hút một hơi thuốc dài rồi nói: “Một thời gian sau đó, em thường xuyên bị mộng du, thậm chí mộng du trong lúc thức. Nhiều khi đang làm việc, em bỗng như mê đi và bỗng cảm thấy mơ hồ một cảm giác cực kỳ căm ghét một ai đó, căm ghét đến mức em chỉ muốn giết ngay hắn. Tuy nhiên, may mắn là thời gian mộng du của em rất ngắn nên em kịp tỉnh lại trước khi nhận thức được mình muốn giết ai. Rất nhiều lần khi thức giấc, em thấy mình cẩm trong tay, hoặc gậy, hoặc côn, đang nằm trước cửa phòng Lai.”
Góc Nhìn giật thót mình. Anh hỏi cả 2 người: “Này, tôi hỏi, có phải xóm X hiện chỉ có 1 phòng trống ko nhỉ?”
“Không, vẫn là 2 căn phòng trống. Ngoài bóng ma của Thu, chẳng có ai thuê 2 căn phòng đấy cả, mà bà chủ nhà cũng chẳng có ý định cho ai thuê.”
Góc Nhìn toát mồ hôi lạnh, anh có một linh cảm cực kỳ bất an. Anh rút vội điện thoại và gọi cho Thanh.
Ko có tín hiệu trả lời. Chuông đổ rất nhiều lần nhưng Thanh tuyệt nhiên ko nghe máy.
**********************************
Lai dụi điếu thuốc, anh run run đưa bàn tay mân mê trên những bức ảnh trong một quyển Album cũ. Quyển Album này là một kỷ vật vô giá đối với Lai, hầu như ngày nào anh cũng xem lại nó. Lai nhắm mắt hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp của một thời, những kỷ niệm mà anh đã tự hứa với mình, là cả cuộc đời này anh chỉ sống vì nó, sống để nghĩ về nó.
Có tiếng chuông điện thoại reo. Là số của Góc Nhìn.
Góc Nhìn rất ít khi nói to, nhưng lần này hắn nói như hét lên với anh: “Khóa chặt cửa lại và ko được mở cho ai cả, đợi đấy, tớ về ngay đây. Nhớ, ko hỏi gì, khóa chặt cửa và đợi tớ về. Nhớ là ko được mở cho bất cứ ai cả, dù là ai cũng thế!!!”
Lai ko hiểu nổi thái độ của Góc Nhìn, hắn loạn trí rồi chăng? Lai đặt điện thoại xuống, thở dài rồi châm một điếu thuốc mới. Bất chợt có tiếng gõ cửa.
“Ai đấy?”
“Em, Thanh đây mà.”
“Anh chàng phóng viên kỳ cục.”- Lai lẩm bẩm. Anh ra mở cửa cho Thanh.
Thanh bước vào phòng, Lai hỏi cậu ta: “Có chuyện gì thế em.”
Ko nhìn Lai, Thanh trả lời: “Em có chút chuyện muốn hỏi anh.”
“Có chuyện gì vậy em?”
Thanh bất ngờ quay mặt lại nhìn thẳng vào mắt Lai và cười. Lai bàng hoàng. Chẳng phải, chẳng phải đó là anh mắt của…
Một cái gì đó đập mạnh vào đầu khiến Lai gục xuống, đầu óc anh tối tăm, Lai chìm vào cơn mê và ko còn biết gì nữa.
*************************************
“Lên xe đi, nhanh lên!”
Nhung trèo lên xe ngồi sau Góc Nhìn. Anh rồ ga phóng thẳng ra cửa bệnh viện, nhanh đến nỗi mà khi chiếc xe đi khỏi, người soát vé hỏi người bảo vệ: “Tôi có cảm giác là vừa có 1 chiếc xe chạy qua đây?”.
Góc Nhìn phóng xe một cách liều lĩnh, anh vượt hầu hết những đèn đỏ mà anh có thể vượt được. Đến ngã tư Trường Chinh, bất chợt một người mặc sắc phục công an phường nhảy ra, chặn xe Góc Nhìn lại. Hắn đưa tay rút vội chùm chìa khóa xe của Góc Nhìn và nhanh chóng đút vào túi áo.
“Công an tăng cường à? Mẹ kiếp!”- Góc Nhìn lẩm bẩm chửi thể. Tiếp theo, anh năn nỉ: “Em đang có việc gấp lắm, em xin anh đấy, ko phải em cố ý vượt đèn đâu, thực sự là em có việc quan trọng.”
“Đồng chí cứ dắc xe vào vỉa hè đã, chúng ta sẽ giải quyết sau”.
“Em xin anh đấy, em đang vội lắm.”
Người công an nhắc lại như một cái máy: “Đề nghị đồng chí dắc xe vào vỉa hè”.
Góc Nhìn cảm thấy cực kỳ ức chế với thái độ của hắn, nhưng không còn cách nào khác, anh đành tuân lệnh, dắc xe vào sát vỉa hè. Đến nơi, người công an giơ tay chào anh theo nghi thức của quân nhân, sau đó hắn nói như một đứa bé đang đọc bài học thuộc lòng: “Đồng chí đã vi phạm luật giao thông, vượt đèn đỏ trái phép. Đề nghị đồng chí cho xem giấy tờ.”
Góc Nhìn kêu trời, anh tiếp tục năn nỉ: “Em đang có việc quan trọng liên quan đến mạng người, anh làm ơn cho em đi đi, em hứa sáng mai sẽ quay lại đây nhận mọi khuyết điểm”.
“Đề nghị đồng chí cho xem giấy tờ. Hự!…”
Một cú đá mạnh như trời giáng của Góc Nhìn phóng thẳng vào giữa bụng làm chàng công an bất ngờ, hắn ngồi ôm bụng, khuôn mặt tái xanh. Góc Nhìn thò vội tay vào túi hắn, rút ra chùm chìa khóa. Anh tra vào ổ, quay lại nói rất nhanh với Nhung: “Nhanh lên!”. Nhung lao lên xe và Góc Nhìn lại rồ ga phóng như điên.
Gió ù ù bên tai, phía sau, bộ ngực của Nhung thỉnh thoảng lại áp mạnh vào lưng Góc Nhìn mỗi khi anh phanh gấp, nhưng Góc Nhìn chẳng cảm thấy gì. Anh tiếp tục vặn ga và chiếc xe lao như một hung thần trên xa lộ.
Nhung quay lại phía sau, cô hốt hoảng nhận thấy có rất nhiều công an, gồm cả công an giao thông lẫn cơ động đang rồng rắn đuổi theo xe họ. Họ đã thực sự bị xem là tội phạm. Nhung nói to át tiếng gió: “Bọn Hugo đang đuổi theo, đông lắm anh ơi!”. Góc Nhìn ko nói gì, anh tiếp tục tăng ga. Có tiếng còi xe công an hụ phía trước, biết là đã bị đón đầu, Góc Nhìn rẽ vào đường Láng Hạ, anh lao theo nhiều con đường nhỏ khác và cuối cùng cũng đến được phố Nguyễn Chí Thanh. Góc Nhìn cho xe quẹo vào phố Chùa Láng, anh chạy qua trường đại học Ngoại Thương và rẽ phải. Đến đây thì mất dấu công an.
Hai phút sau, xe dừng trước xóm X, Góc Nhìn để xe ngoài đường, anh lao ngay vào xóm. Nhung theo sau bén gót.
Ko một tiếng động. Những người lao động tự do chưa về, Tú ở bệnh viện. Chỉ có Lai và Thanh ở nhà.
Từ xa, Góc Nhìn đã thấy ánh nến lập lòe phát ra từ cánh cửa khép hờ của căn phòng kín. Anh lại gần và đạp mạnh cánh cửa.
Khung cảnh bên trong khiến anh rụng rời.
Giữa căn phòng bụi đóng dày đặc là 1 vòng hoa hồng và những cây nến. Sau vòng hoa là 2 chiếc ghế, ngay trên 2 chiếc ghế có 2 sợi dây thòng lọng. Trên sợi dây bên trái có treo một tấm di ảnh. Chẳng cần nhìn, Góc Nhìn cũng biết chắc chắn đấy là ảnh của Thu.
Một người đàn ông quỳ trước vòng hoa, 2 bàn tay anh ta đang vuốt ve một cách nâng niu những bông hồng trắng. Đó là Thanh. Cạnh Thanh là Lai, bị trói cứng và hình như đã ngất xỉu. Nhung hét lên, Thanh quay đầu lại.
“Anh Thanh, sao lại…”. Nhung tiến lên 1 bước nói trong sự hoảng sợ tột cùng.
“Lui ra, Nhung, đấy ko phải là Thanh.”

Xem tiếp:


Truyện Ma Kinh Dị Oan Hồn Trong Xóm Trọ phần 4

Điều tra:
“Chẳng khác bao nhiêu so với ngày tôi còn ở đây, tôi có cảm giác như tối qua mình vẫn còn ngủ trong căn phòng này”- Góc Nhìn nói và theo Thanh bước vào phòng. “Hai căn phòng trống kia vẫn im lặng như ngày nào, ko có người ở đâm ra lại yên tĩnh.”.
Anh ta vừa nói vừa chỉ vào phòng Thu cùng căn phòng trống. Thanh ngắt lời Góc Nhìn: “Phòng này có người thuê rồi anh ạ, nhưng người ta về quê từ 1 tuần nay rồi.”
Những chuyện Thanh kể cuốn hút Góc Nhìn đến nỗi anh ta quyết định đến xóm trọ ngay chiều hôm ấy. Góc Nhìn bảo anh ta cảm thấy thú vị và tò mò trước câu chuyện của cậu và hứa sẽ giúp Thanh tìm ra sự thực.
“Ngày xưa tôi để bàn làm việc ở vị trí này và rất hay làm việc khuya, cửa sổ cũng hay mở, tuy nhiên chưa bao giờ tôi nhìn thấy bóng đen hay cô gái nào treo cổ cả.”- Góc Nhìn nói – “À, thế còn em “hàng” ở đầu xóm? Chẹp chẹp!… em ấy còn ở đây ko nhỉ?”. Thanh cho biết là vẫn còn. Góc Nhìn tiếp: “Mẹ, con bé mặt lạnh như đít bom, nhiều lúc nhìn chỉ muốt tát vào mặt!”. Thanh bật cười. Khác với hình ảnh nghiêm nghị lúc mới gặp, Góc Nhìn giờ đây thoải mái và vui vẻ hơn rất nhiều. Anh ta tiếp: “Nhưng thỉnh thoảng cũng có những lúc nó chủ động bắt chuyện với mình… à, gượm đã, à,…”.
Góc Nhìn bất chợt trở lại nét mặt nghiêm nghị, anh ta đưa tay mân mê bộ râu và suy nghĩ. Sau một lúc, anh hỏi Thanh: “Có phải cậu kể với tôi là cô ta rất hay hỏi cậu có nhìn thấy gì ko nhỉ?”
“Dạ, chỉ có 1 lần thôi, là lúc em nhìn thấy người treo cổ trong căn phòng, lúc đó nó có hỏi em và sau đó nó còn nói nếu nhìn thấy gì thì kể cho nó biết với. Ban đầu em nghĩ nó trêu đùa, nhưng nhìn mặt nó lại rất nghiêm túc, em cũng thấy hơi lạ.”-Thanh trả lời, cậu có cảm giác Góc Nhìn đã lần ra được một cái gì đấy.
“Chà, hay đấy, xem nào, cậu biết ko, ngày xưa, thỉnh thoảng cô ta lại hỏi tôi một câu như thế này: “Anh hay làm việc khuya, vậy anh có thấy gì khác thường ở 2 căn phòng này ko?”. Hai căn phòng mà cô ta nói, tức là 2 căn phòng trống này này”. Góc Nhìn nói và lại chỉ vào phòng Thu cùng căn phòng trống.
Thanh rùng mình. Bộ não cậu lập tức đưa ra vô số câu hỏi về mối quan hệ giữa cô gái vũ trường kia với căn phòng trống. Cậu trả lời Góc Nhìn: “Chỉ có 1 phòng trống thôi anh, phòng kia có người ở mà.”
“Thì tôi nói là nói lúc ấy, chứ giờ thì dĩ nhiên là chỉ có 1 phòng trống rồi. Theo như những gì chúng ta vừa bổ sung cho nhau, tôi nghĩ con bé này có liên quan gì đấy với căn phòng đó, hoặc có thể là cả những hình ảnh ma mãnh mà cậu thấy nữa, ý cậu thế nào?”- Góc Nhìn nói và nhìn Thanh đợi câu trả lời.
“Em cũng nghĩ vậy, nhưng em ko thể tìm ra điểm nào hợp lý để ghép một cô gái vũ trường với những bài hát, vòng hoa hồng, những cây nến… Nói thật với anh, dù những cái đó ở trong khung cảnh rùng rợn và bi đát thật, nhưng em vẫn thấy nó có 1 cái gì đó lãng mạn, cao quý. Thật khó tưởng tượng một cô cave lại hợp với chúng.”
“Thì đấy là những cái chúng ta đang cần khám phá mà.
Nhưng này, tôi ko đồng ý với quan điểm của cậu đâu nhé. Tại sao lại có chuyện một cô gái bình thường thì được phép lãng mạn, còn ả cave thì ko? Còn cao quý à? Tôi nghĩ cái rất đáng để cô ta được cao quý đó là ai cũng biết cô ta là cave, trong khi có biết bao cô gái tự xưng là gái nhà lành, ngoan hiền, nói chuyện lễ phép lại dùng thân xác và sắc đẹp của mình để kiếm tiền bằng nhiều thủ đoạn sau đó giấu nhẹm, ko cho ai biết.
Này cậu, theo tôi, cậu ko nên đánh giá người khác dựa vào địa vị xã hội của họ, mà hãy nhìn vào từng cá nhân, hãy tiếp xúc, trải nghiệm trước khi đánh giá. Từng có người bảo tôi khi viết bài nên giữ hình ảnh đẹp của người công an, bởi vì đó là những người giữ gìn trật tự xã hội, mang lại cuộc sống yên bình cho nhân dân, nhưng tôi lại thích giữ hình ảnh của người nông dân hơn. Tại sao à, vì đó là những người trực tiếp sản xuất ra của cải vật chất, hơn nữa lại là những cái thiết yếu nhất, những cái ko thể thiếu được. Họ làm việc với cường độ cao nhất, lam lũ vất vả nhất nhưng lại là tầng lớp nghèo khổ nhất, bị coi thường nhất. Những đồng tiền thuế của họ được nhà nước dùng để trả lương cho công an, giáo viên, để nghiên cứu khoa học, để duy trì quân đội, xây dựng cầu đường, các nhà máy, xí nghiệp… Vậy ai cao quý hơn ai nào? Ai phải cảm ơn ai nào? Tất cả chỉ là tương đối thôi cậu ạ, xã hội dựa vào nhau mà sống, cộng sinh với nhau để cùng sinh tồn, phát triển. Một xã hội tốt đẹp là một xã hội mà tất cả chúng ta đều biết ơn lẫn nhau và tôn trọng lẫn nhau.”
“Vâng, anh nói đúng”. Thanh trả lời và thầm nghĩ, bình thường ông này ít nói, nhưng có những lúc còn nói nhiều hơn cả Lai.
Góc Nhìn nói tiếp: “Ta chấm dứt triết lý ở đây. Xem nào, nhiệm vụ của chúng ta bây giờ, là phải tìm hiểu xem em “hàng” kia đang giấu chúng ta điều gì? Để khai thác được điều đó, cách tốt nhất là chúng ta gợi ý cho cô ta rằng chúng ta cũng đang có những thông tin mà cô ta quan tâm, và trao đổi với nhau sẽ có lợi cho cả 2″
Bức ảnh
Tiếng chuông điện thoại kêu vang, Góc Nhìn vừa chạy từ phòng tắm ra vừa lẩm bẩm: “Trời đánh cũng tránh lúc khỏa thân, ko biết ông trời con nào lại gọi vào lúc này?”.
Nhưng trên màn hình là một tin nhắn chứ ko phải cuộc gọi. Góc Nhìn chưa hết ngạc nhiên vì sự kiện chuông cuộc gọi reo khi có tin nhắn, anh lại ngạc nhiên với số điện thoại cực kỳ lạ đang hiển thị trên màn hình: -84000. 84 là mã vùng quốc gia của Việt Nam, nhưng là +84 chứ -84 thì Góc Nhìn chưa thấy bao giờ. Trong quy ước quốc tế về mã vùng các quốc gia, quy định đứng trước mã quốc gia là dấu “+”, còn dấu “-“ thì mới thấy lần đầu. Đây là một tin nhắn MMS(tin nhắn có âm thanh và hình ảnh), Góc Nhìn nhấn phím bật nó lên.
Anh giật thót mình suýt đánh rơi điện thoại!
Màn hình hiện lên một tấm ảnh mà thoạt nhìn, anh đã biết là bối cảnh ở đâu. Giữa bức hình là cảnh một cô gái đang treo cổ trên một sợi dây thòng lọng, bên phải có một sợi dây khác trống ko. Dưới chân cô gái, là 1 vòng hoa hồng khá lớn màu trắng, xung quanh vòng hoa thắp những cây nến trắng nhỏ đang cháy sáng. Chưa hết bàng hoàng, bỗng thấy biểu tượng âm thanh trong tin nhắn nhấp nháy, rồi một giọng nói thì thầm như được phát ra từ địa ngục: “Đừng xen vào những chuyện không phải của mình!!!”. Góc Nhìn toát mồ hôi hột, anh đưa mắt nhìn khuôn mặt từ bi của Phật tổ trên bức tượng mà bạn anh mới tặng, rồi nói một mình: “Con ma này cũng giỏi tìm nhà thật, đến tận đây cơ đấy, lại còn biết nhắn tin nữa. Đúng là ma thời @. Mày mà có chat được thì vô Yahoo messenger chat với tao luôn đi”
Điện thoại lại reo, lần này là số của Thanh.
Giọng Thanh căng thẳng: “Tối qua em ko ngủ được, sáng nay em ngủ quên đến tận chiều mới dậy, lúc ngủ dậy thì, anh biết ko, em sợ suýt ngất, ngay dưới nền nhà là 1 vòng hoa trắng giống hệt như hôm em thấy trong căn phòng kia, xung quanh cũng có những cây nến. Nhưng lần này là thật, vòng hoa thật chứ ko phải ảo giác, em vẫn còn giữ lại đây, nếu anh ko bận gì thì qua xem giúp em với.”
Góc Nhìn trả lời rất nhanh: “Cậu cứ để nguyên thế, tôi qua ngay bây giờ đây”. Anh mặc quần áo rồi phóng xe đến xóm X.
30 phút sau Góc Nhìn đã có mặt ở xóm X, anh xuống xe thì gặp Lai cũng vừa đi làm về, nhìn thấy anh, Lai hồ hởi: “A, thằng chó, hôm nay có việc gì mà tôm lại đến nhà rồng thế nhỉ? Lâu lắm mới gặp mày.”.
Góc Nhìn chào hỏi rồi cho Lai biết mình đến nhà Thanh có chút việc. Lai nói, giọng hơi ngạc nhiên: “Anh chàng phóng viên kỳ cục đấy hả, sao mày lại quen được nó? Trưa nay tao đi ăn với mấy ông bạn thì gặp cu em đang đứng mua hoa, hỏi nó ko thèm trả lời, mặt thằng bé nghệt ra nhìn y như con lười”. Rồi Lai phá lên cười.
Góc Nhìn giật mình, trong đầu anh lập tức phác họa ra một tình huống, nhưng anh gạt nó đi ngay vì cho rằng chưa đủ dữ kiện để phân tích.
Hai người dắc xe vào xóm trọ. Thanh đang đứng trước cửa phòng đợi Góc Nhìn, cậu ko ngạc nhiên khi thấy anh nói chuyện với Lai bởi cậu đã biết họ vốn là bạn. Thanh chào hỏi cả 2 người rồi cậu đưa mắt nhìn Góc Nhìn. Góc Nhìn bỗng thấy khó xử. Đã lâu ngày anh mới gặp lại Lai, anh ta đang rất hào hứng, vồn vã. Bây giờ chả lẽ anh lại xin phép Lai để vào phóng nói chuyện riêng với một cậu bạn mà anh giới thiệu là mới quen. Như thế thực ko lịch sự chút nào và chắc chắn Lai sẽ trách anh coi thường bạn. Sau một phút đắn đo, Góc Nhìn quyết định sẽ vào phòng Thanh mà có cả Lai, bởi anh nghĩ, Lai có biết thì cũng chẳng hại gì, không những thế, biết đâu anh ta lại có những sáng kiến hay giúp làm sáng tỏ thêm tình hình.
Hai người vừa đi vừa nói và bước vào phòng Thanh. Thanh đưa con mắt ái ngại tìm Góc Nhìn, cậu muốn hỏi: “Tại sao lại có cả ông Lai này?”. Tuy nhiên cậu ko nói ra điều ấy, và cả 3 bước vào phòng.
Góc Nhìn sững người, Lai sững người.
Trên nền gạch hoa, ngay bên phải của cửa ra vào, là một vòng hoa lớn được kết bằng những bông hồng trắng rất đẹp. Xung quanh là những cây nến đã cháy gần hết. Ánh nến lung linh phản chiếu trên những giọt nước dường như được cố ý vẩy lên vòng hoa tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo hết sức đẹp. Góc nhìn nghĩ, nếu một chàng trai nào muốn tỏ tình với bạn gái bằng cách ra sức kết vòng hoa này trước khi mời cô gái bước vào phòng, hẳn cô nàng phải cảm động lắm. Anh lại nghĩ đến việc trưa nay Lai bắt gặp Thanh đang mua hoa. Điều này có nghĩa là gì? Thanh đã nói cậu ta ngủ từ sáng đến chiều mới dậy, mà thời điểm đi mua hoa lại là buổi trưa? Có lẽ Thanh chưa kể chi tiết này với Góc Nhìn, hoặc Lai nhìn lầm, rất có thể Lai đã nhận nhầm một người trông giống Thanh chẳng hạn, vì anh ta cũng nói rõ là “hỏi nó ko thèm trả lời”.
Trong lúc ko ngừng tự hỏi mình như vậy, Góc Nhìn nhìn Thanh, rồi nhìn Lai. Anh giật mình.
Khuôn mặt Lai tái xám lại, đôi môi anh ta mấp máy, run rẩy, đôi mắt thì đỏ hoe tựa hồ muốn khóc. Góc Nhìn vội đập vào vai Lai: “Này, này, cậu sao vậy?”. Lai nói anh ta cảm thấy hơi mệt, và xin phép về phòng trước. Anh dặn Góc Nhìn khi nào xong việc thì qua phòng anh chơi.
Rõ ràng là những hình ảnh trước mắt đã kích động Lai. Có lẽ nó gợi cho anh ta nhớ đến một kỷ niệm buồn nào đấy chăng? Hoặc anh ta cũng có liên quan đến những chuyện này?… Góc Nhìn bỏ dở dòng suy nghĩ đầy rắc rối đó, anh quay sang hỏi Thanh:
– Cậu bảo cậu ngủ từ sáng đến chiều phải ko nhỉ?
– Vâng!
– Cậu ko ra khỏi nhà lúc nào chứ? Buổi trưa chẳng hạn.
– Dạ ko, em ngủ say như chết và chỉ dậy trước lúc gọi điện cho anh khoảng vài phút.
Góc Nhìn lại vân vê những sợi râu, anh chưa biết phải ráp những dữ kiện này ra sao cho hợp lý. Việc Thanh đi mua hoa, và việc trong phòng cậu có một vòng hoa, nghe có vẻ rất logic. Thế nhưng Thanh lại phủ nhận việc này. Lẽ nào Thanh nói dối? Hoặc chính Thanh cũng ko biết mình đã đi mua hoa? Điều này rất vô lý, nhưng còn vô lý hơn nữa nếu cho rằng có 1 hồn ma đã xếp vòng hoa trong phòng Thanh. Hay là có 1 kẻ nào đấy đã bí mật xếp vòng hoa này trong lúc Thanh đang ngủ? Điều này nghe ra có vẻ hợp lý, thế nhưng để làm được việc này, thực ko dễ dàng chút nào. Góc Nhìn rối bời với những suy nghĩ, những phân tích, anh có cảm giác mọi chuyện hình như càng lúc càng rắc rối hơn.
Góc Nhìn lấy máy ảnh chụp lại chi tiết cảnh vòng hoa, anh quay sang nói với Thanh: “Cậu dọn dẹp đi được rồi đấy, nhớ nhẹ tay với những bông hồng thôi nhé. Tôi sẽ nhờ người tìm hiểu rõ hơn về lịch sử của căn phòng trống này, lý do bà chủ nhà giải thích ko thuyết phục được tôi nữa rồi, ko có lý do gì bà ta lãng phí một căn phòng lâu đến vậy chỉ với lý do chưa hoàn thiện.”.
Góc Nhìn chào Thanh và bước sang phòng Lai. Lai mở cửa mời anh vào nhà. Trông Lai mệt mỏi và suy sụp khủng khiếp. Đôi mắt anh đỏ hoe. Góc Nhìn rất ngạc nhiên vì từ khi quen Lai đến nay, anh chưa thấy Lai khóc bao giờ, Lai luôn tỏ ra là một người mạnh mẽ, cá tính.
“Cậu có chuyện gì sao? Trông cậu tệ lắm.”- Góc Nhìn hỏi Lai với ánh mắt lo ngại.
Lai quay mặt đi, anh ta trả lời: “Tớ hơi mệt tí thôi, nghỉ 1 lúc là khỏe ấy mà, đừng lo. À này, thằng Tú nó vừa gọi điện cho tớ, nó đang nằm viện đấy, nghe nói bị tai nạn, gẫy 1 chân 1 tay, cậu thu xếp tới thăm nó luôn đi, tớ đến sau, giờ tớ mệt quá ko thể đi được.”
“Nó bị từ khi nào vậy? Tớ đến đây 2 lần rồi chưa gặp nó, cậu cho tớ địa chỉ chỗ nó đang nằm, lát tớ qua thăm luôn. Mà này, cậu thực sự ổn đấy chứ?”.
“Từ hôm kia, 2 hôm nay tớ ko gặp nó, vì tớ ít ở nhà và nó cũng hay về muộn nên cứ nghĩ ko có chuyện gì, ai ngờ. Mà gặp nó, cậu cũng đừng ngạc nhiên nhé, nó giờ ko như ngày xưa nữa đâu, rượu chè be bét, thuốc lá đốt như điên. Tớ đã khuyên nhiều lần rồi nhưng nó có bao giờ nghe đâu. Cậu đến thăm nó đi, đừng lo cho tớ, tớ ko sao đâu.”
Cầm tờ giấy ghi địa chỉ của Tú, Góc Nhìn chào từ biệt Lai rồi bước ra khỏi xóm. Đi qua phòng đầu của dãy bên phải, bất chợt có người gọi anh: “Anh T.”
Góc Nhìn quay sang. Nhung, cô gái vũ trường đang đứng trước cửa. Cô ta mặc chiếc quần đùi ngắn gần đến bẹn và chiếc áo phông mỏng cổ rộng, cũng dài gần đến bẹn, làm cho thoạt nhìn, Góc Nhìn tưởng cô ta ko mặc quần. Nhung ra hiệu Góc Nhìn theo cô ta vào phòng, cô nàng đóng cửa lại khiến tim Góc Nhìn đập như trống làng. Những bản năng thường xuất hiện ở một người đàn ông khi ở trong một căn phòng đóng kín với 1 người phụ nữ ăn mặc hết sức sexy trỗi dậy bóp nghẹt suy nghĩ của Góc Nhìn. Anh lẩm bẩm: “Thế này bảo sao chả lắm vụ hiếp dâm”. Ko rõ Nhung có nghe thấy gì ko, nhưng cô ta chỉ đưa mắt quan sát Góc Nhìn và ko nói gì. Góc Nhìn thấy hơi xấu hổ, anh lên tiếng trước: “Có việc gì vậy cô? Cô đưa vào phòng thế này làm…”.
Nhung ngắt lời Góc Nhìn: “Anh ngồi tạm ở dường vậy, xin lỗi vì phòng tôi ko có ghế. Anh T., vừa nãy tôi có nhìn thấy những cái trong phòng anh Thanh rồi, lúc anh đang chụp ảnh ấy. Ban đầu tôi ko biết đó là anh. Hôm kia anh đến tôi cũng thấy. Anh T., trước anh cũng ở căn phòng ấy, chắc chắn là giờ đây 2 người gặp nhau cũng do những chuyện liên quan đến căn phòng ấy. Anh T., anh có thể nói cho tôi biết có chuyện gì xảy ra được ko?”
Góc Nhìn muốn chơi một ván bài ngửa với Nhung, anh định nhìn thẳng vào mắt Nhung và nói những câu mà anh chuẩn bị từ trước. Thế nhưng ko hiểu sao đôi mắt anh ko theo sự điều khiển của bộ não, nó cứ hướng về phía cổ áo cô nàng và nhìn như muốn nuốt lấy bộ ngực tròn đầy trắng nõn nà được ôm một cách lẳng lơ bởi chiếc coocxê mềm mại.
Như đọc được ý nghĩ của Góc Nhìn, Nhung đứng lên vớ vội một bộ đồ trên móc áo, bước vào nhà tắm và nói với anh: “Anh đợi tôi chút.”
Cửa nhà tắm làm bằng một loại kính đục, nên Góc Nhìn có thể thấy rõ ràng những động tác cởi quần áo và thay đồ của cô nàng. Người anh căng ra, đầu óc tối sầm lại như người say rượu. Anh chửi thề: “Mẹ nó, kích thích hơn phim sex”. Nhung bước ra với một bộ đồ kín đáo hơn nhiều, cô cười nhẹ nhàng: “Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện dễ dàng hơn rồi”.
Góc Nhìn như vừa tỉnh cơn mê, anh đưa tay vuốt những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán và thở ra một hơi dài. Giờ thì anh đã đủ tự tin để làm những gì anh dự định.
Góc Nhìn nhìn thẳng vào mắt Nhung, anh nói chậm rãi từng tiếng một: “Tôi thấy rất nhiều cũng như biết rất nhiều, nhưng tôi ko thể nói với cô nếu cô ko thực sự cởi mở với tôi. Ý tôi là, cô hãy kể cho tôi nghe về những gì cô biết”.
Nhung đan 2 bàn tay vào nhau, cô cúi xuống tránh ánh mắt của Góc Nhìn rồi trả lời: “Anh cứ nói thế, tôi ko biết những cái anh biết có giá trị gì ko hay anh chỉ nói vậy để khai thác thông tin của tôi”.
“Cô nàng này ko dễ đối phó”.-Góc Nhìn nghĩ. Anh quyết định nói liều: “Cô có quan hệ gì với cô gái đã treo cổ trong căn phòng trống kia?”
Nhung giật nẩy người, 2 bàn tay cô run rẩy, giọng cô lạc đi: “Anh!… Anh!… Tại sao anh biết?”
Góc Nhìn thở phào, vậy là anh đã đi đúng hướng. Anh tự tin nói tiếp: “Tôi nói chúng ta nên thẳng thắn với nhau thì hơn, như thế dễ nói chuyện hơn. Tôi cung cấp cho cô những điều tôi biết và cô cũng vậy, sau đó chúng ta sẽ hợp tác với nhau để cùng giải quyết vấn đề.” Góc Nhìn dùng cụm từ “giải quyết vấn đề” thay cho “tìm ra sự thực” vì anh ko rõ Nhung biết những gì và cô ta có vị trí nào trong câu chuyện.
Nhung bất ngờ ôm mặt khóc. Cô nói trong tiếng nấc: “Tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào. Mấy năm qua tôi đã cố gắng tìm hiểu nhưng mọi việc chẳng đi đến đâu. Tôi có cảm giác trên đời này chẳng ai giúp được mình.”
Một lúc sau nín khóc, Nhung mở ngăn kéo lấy ra 1 quyển vở, cô ta giở vài trang và rút ra 1 bức ảnh. Nhung đưa bức ảnh cho Góc Nhìn: “Anh xem bức ảnh này đi”. Góc Nhìn đón lấy và quan sát.
Anh sửng sốt.
Chính là bức ảnh mà anh nhận được từ tin nhắn MMS kỳ lạ. Góc Nhìn vội rút điện thoại, anh bật tin nhắn đó và đưa cho Nhung xem. Cô nàng giật thót mình: “Anh, sao anh có được bức ảnh này? Tôi đã phải rất vất vả mới có được nó…”.
“Tôi đã nói rồi, chúng ta sẽ dễ nói chuyện hơn nếu hiểu nhau hơn”. Góc Nhìn tự tin khẳng định.
Ko để Góc Nhìn nói thêm, Nhung chỉ tay vào hình cô gái trong ảnh: “Đây là chị gái tôi.”
Cô ta nuốt nước bọt rồi tiếp: “Cha mẹ tôi mất sớm để lại 2 chị em. Chúng tôi đùm bọc nhau mà sống dưới sự giúp đỡ rất nhiều về vật chất của họ hàng nội ngoại và bà con cô bác xóm giềng. Chị tôi ngoan hiền và học rất giỏi trong khi tôi thì ngược lại. Tôi nghịch ngợm, mất dạy và học kém. Chị hơn tôi 3 tuổi, khi chị ra HN học đại học, tôi mới lên lớp 10. Chị trọ tại xóm này và ở tại căn phòng trống như anh đã biết.
Sau 1 năm học, chị tôi yêu một anh chàng, anh ta người Thái Bình, đó là tất cả những gì tôi biết về anh ta. Tôi cũng ko biết vì lý do gì mà gia đình anh ta lại điên cuồng phản đối chuyện tình cảm của chị gái tôi với con trai họ. Họ quyết tâm ko cho anh ta yêu chị tôi. Để ngăn cản, họ dùng đủ mọi thủ đoạn, cả thuyết phục lần dọa dẫm. Nhưng, theo lời chị tôi kể, thì bất chấp rào cản đó, hai anh chị vẫn yêu nhau đắm đuối. Cho đến 1 năm sau, tôi bỗng nghe tin chị mình treo cổ tự vẫn. Công an vào cuộc điều tra và họ kết luận chị tôi tự sát. Năm đó tôi đang học lớp 12. Tin đó với tôi, như 1 tiếng sét đánh ngang tai. Tôi rất choáng váng và đau khổ nhưng tôi ko tin chị mình tự tử. Tôi khẳng định là chị gái tôi bị giết bởi những người trong gia đình tên kia. Công an ko thể tìm ra 1 chứng cứ nào, họ kiên quyết kết luận đây là 1 vụ tự tử.
Học xong lớp 12, tôi ra HN. Ko phải ra để học đại học, anh thấy đấy, loại như tôi thì đại học cái nỗi gì? Tôi đến thuê phòng ở xóm trọ này với mong muốn tìm ra được 1 cái gì đấy. Thân cô thế cô bơ vơ giữa lòng HN, tôi đành làm cái nghề như anh và mọi người đều đã biết. Thật may, trong thời gian làm nghề này, tôi tình cờ quen được 1 người công an và tìm cách quyến rũ anh ta.Tôi cặp với anh ta 1 thời gian để tìm cách tiếp cận với vụ án của chị tôi. Anh chàng công an này, mặc dù đã lập gia đình nhưng anh ta yêu tôi điên cuồng. Anh ta đã nhiệt tình giúp đỡ, và cuối cùng, qua anh ta, tôi làm quen được với một người trước kia đã từng ở trong tổ điều tra vụ án của chị tôi. Tôi bỏ anh chàng công an cũ và cặp với người mới. Suốt 3 tháng cặp với anh ta, tôi chẳng moi được thông tin gì đáng kể ngoài tấm ảnh này.”
Cô ta dùng lại và chỉ vào tấm ảnh. Đoạn cô nói tiếp: “Bức ảnh này càng làm tôi tin tưởng chị mình bị giết hơn. Anh nhìn xem, trong ảnh có đến 2 sợi dây thòng lọng, rồi còn hoa hồng, nến… tôi liên tưởng đến một cái bẫy được dàn dựng để giết chị tôi mà ko để lại dấu vết.
Trong suốt thời gian đầu ở đây, tôi đã chứng kiến rất nhiều người đến thuê 2 căn phòng trống đó, nhưng ko có ai ở được quá 1 tuần. Ai cũng nói họ liên tục bị bóng đè, có người còn nói họ thấy người treo cổ trong phòng. Trước khi tôi đến, cũng đã liên tục có chuyện như vậy rồi. Ban đầu nghe kể tôi cũng sợ, nhưng sau đó tôi quyết định xin bà chủ nhà chuyển vào ở trong căn phòng trống đó, tức là căn phòng trong cùng, phòng mà chị tôi đã từng ở. Bởi vì tôi nghĩ, có lẽ chị muốn nói một cái gì đó với tôi. Tôi hi vọng khi chuyển vào đó, tôi sẽ được gặp chị và chị sẽ cho tôi biết nguyên nhân cái chết của chị. Tuy nhiên, suốt 1 tháng ở đó, ngoài việc đêm nào cũng bị bóng đè, tôi ko gặp thêm gì lạ cả. Tôi lại chuyển qua phòng bên cạnh, nhưng cũng vậy, suốt 1 tháng, ngoài việc ko ngủ được do bị bóng đè liên tiếp, tôi chẳng thể khám phá ra được điều gì. Trong 2 tháng, thân hình tôi tiều tụy và khuôn mặt hốc hác vì mất ngủ. Nghĩ rằng ở tiếp cũng vô ích, tôi lại chuyển sang phòng khác, tức là căn phòng mà tôi ở đến tận bây giờ. Sau đó, mỗi khi có người chuyển đến một trong 2 căn phòng kia tôi đều hỏi kỹ những gì họ thấy.
Hình ảnh mà mọi người thường thấy nhất là cảnh 1 cô gái treo cổ bên trên 1 vòng hoa hồng trắng kết hình trái tim, như trong bức ảnh anh thấy đấy. Thời gian sau đó, chủ nhà quyết định đóng cửa 2 căn phòng đó lại, ko cho ai thuê nữa.
Đó là chuyện của 2 năm trước. Từ đó, thỉnh thoảng những người ở 2 căn phòng đối diện lại thấy những gì mà trước đây người ở trong 2 căn phòng trống thấy. Tuy nhiên, rất hiếm người được thấy và những cái họ thấy cũng ko rõ ràng như người ở trong căn phòng trống. Khi anh ở đây, thấy anh hay làm việc khuya, tôi nghĩ có thể anh cũng sẽ thấy gì đó, nhưng tiếc là anh lại chẳng thấy gì.”
Nhung dừng lại trầm ngâm một lúc rồi cô hỏi Góc Nhìn: “Từ đâu mà anh có bức ảnh kia vậy?”
Góc Nhìn kể chuyện nhận được tin nhắn và cho cô ta xem số điện thoại kỳ lạ. Nhung tái xanh mặt, cô hỏi: “Đừng xen vào những chuyện ko phải là của mình, có nghĩa là thế nào nhỉ?”
“Muốn hiểu, cô phải nghe từ đầu câu chuyện, ko phải là chuyện của tôi mà là chuyện của cậu Thanh. Tôi sẽ kể cho cô nghe trên đường đến bệnh viện thăm cậu Tú, nếu cô muốn. Giờ tôi có cảm giác cậu ta cũng liên quan đến vụ này. À, mà chị cô tên gì nhỉ?”
“Chị tôi tên Thu!”

Xem tiếp:


Truyện Ma Kinh Dị Oan Hồn Trong Xóm Trọ

Nhà trọ mới
Nhân vật chính của câu chuyện này tên Thanh, phóng viên báo M., Thanh cũng đồng thời là một nhà văn trẻ với những truyện ngắn rất được chú ý trong thời gian gần đây.
Quê ở Thanh Hóa, từ thuở còn là sinh viên đến nay, giống đa số các bạn Sv ngoại tỉnh khác, Thanh đã chuyển qua vô số các nhà trọ trong nhiều vùng của HN. Gần đây nhất, là 1 nhà trọ trên đường Hoàng Hoa Thám. Do xích mích với chủ nhà và cảm thấy môi trường làm việc nơi đây ko phù hợp với công việc vốn phải làm ở nhà nhiều, Thanh quyết định chuyển chỗ.
Ko vất vả lắm, Thanh tìm được chỗ mới khá vừa ý với một cái giá phải chăng gần phố Chùa Láng. Sau một thời gian chuyển đồ đạc và ổn định chỗ ở, Thanh bắt đầu tìm hiểu thêm về môi trường mới của mình.
Đây là một xóm trọ vừa phải với 8 phòng khép kín, gồm 2 dãy đối mặt vào nhau và lối đi ở giữa, mỗi phòng rộng khoảng 14m2. Có một điểm khá đặc biệt so với các xóm trọ khác, là hầu hết người thuê phòng ở đây đều đã đi làm(Thường ở các xóm trọ thì SV chiếm số đông).
Cùng dãy với phòng Thanh, phòng ngoài cùng thuê bới 1 cô gái vũ trường chính hiệu với đặc điểm quen thuộc của những cô gái làm “nghề” này: Ngủ cả ngày và chỉ “đi làm” sau 7 giờ đêm. Cô nàng hầu như ko tiếp xúc và cũng chẳng chào hỏi ai bao giờ, tựa như xung quanh cô ta chẳng có ai cả vậy. Những bộ quần áo khiêu khích đến cùng cực của cô ta khiến Thanh nhiều lần muốn bắt chuyện hầu khai thác thông tin, tuy nhiên cô nàng chưa bao giờ có ý tiếp chuyện Thanh hay bất cứ 1 ai khác. Vậy là ý định viết một câu chuyện về gái vũ trường của Thanh đành gác lại.
Phòng cuối cùng của dãy là 1 chàng công an trẻ mới ra trường tên Tú. Đây là một con người khá kỳ dị. Chưa bao giờ Thanh thấy anh ta có mặt ở nhà mà ko say xỉn. Anh ta thường đi làm suốt ngày và chỉ trở về nhà vào buổi tối, khi đã say bét nhè.
Sát phòng Thanh là một anh chàng cũng còn khá trẻ, suốt ngày bận rộn với những triết lý, những tư tưởng cao siêu. Đó là một người làm ở văn phòng chính phủ, tên Lai. Anh ta đã từng thuyết giảng cho Thanh hàng vài giờ một cách say mê về tư tưởng HCM, về chủ nghĩa duy vật, tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân… “Một người cs mẫu mực”- Thanh tự nhủ. Rất may anh chàng này cũng ít khi có mặt ở nhà.
2 phòng đầu của dãy còn lại, được thuê bởi những người lao động phổ thông, họ gồm 6 người, 3 nam ở 1 phòng và 3 nữ phòng còn lại. Họ sống kham khổ, ăn uống tiết kiệm một cách tối đa và làm việc cũng 1 cách tối đa. Ít khi họ về trước 10h đêm và cũng ít khi thức dậy sau 5h sáng.
Phòng cuối cùng của dãy này là một căn phòng còn trống, Thanh chưa thấy bất cứ ai nhắc đến căn phòng này. Mà thực ra, 1 căn phòng trống cũng chẳng có gì thú vị đáng để tìm hiểu. Thanh chỉ hơi lạ ở chỗ căn phòng này kín đến mức khó tin, và một điểm nữa là ko có ai hỏi thuê nó cả. Có lần Thanh đề cập đến nó với bà chủ nhà, bà ta bảo rằng căn phòng này chưa hoàn thiện và ko thể ở được.
Cô nàng sinh viên
Cạnh căn phòng trống, đối diện với phòng Thanh là phòng của một cô SV ĐH Ngoại Thương năm thứ 3, tên Thu. Cô SV này, Thanh đã có nhiều dịp tiếp xúc, và ngay lập tức dành cho nàng nhiều cảm tình tốt đẹp. Nàng vui tính, dí dỏm, và đặc biệt, rất thông minh. Nàng thường phản bác lại những triết lý mà một người đã từng trải, có nhiều kinh nghiệm trên văn trường như Thanh cho là đúng. Đôi khi nàng thắng và Thanh đành chấp nhận thay đổi quan điểm của mình. Nàng đi học cả ngày, Thanh chỉ gặp được nàng sau 6h chiều, là thời điểm nàng tan học. Họ thường bàn luận với nhau về đủ thứ chuyện trên trời, dưới biển. Những ý kiến của nàng luôn khiến cho Thanh thán phục hoặc mỉm cười. Đôi khi Thanh cười thầm tự nghĩ, dường như xóm trọ này sinh ra chỉ để cho 2 người, bởi vì những người xung quanh, hoặc là ko có nhà, hoặc là ko quan tâm đến những gì xảy ra xung quanh họ.
Ban đêm, khi anh chàng công an được rượu đưa vào giấc ngủ, anh chàng văn phòng chính phủ mệt nhoài với những triết lý mà anh ta đã nói cả ngày ở khắp mọi nơi, đang ngáy khò khò, những người lao động phổ thông thì chưa về hoặc là đã đi ngủ, cô gái vũ trường đi làm, thì điểm hẹn trước nhà lại thành nơi lý tưởng cho Thanh và nàng ngồi tâm sự. Họ thường mang ra 2 chiếc ghế con, ngồi đối mặt nhau và nói hết chuyện này đến chuyện khác.
Thời gian trôi đi, càng ngày Thanh càng cảm thấy nàng có 1 vị trí quan trọng trong trái tim mình. Lúc này, những tác phẩm của Thanh luôn phảng phất hơi thở của nàng, mùi hương của nàng. Không những ảnh hưởng đến ngòi bút của Thanh, hình ảnh của nàng dường như còn làm đảo lộn cả nếp sống và phong cách, cá tính của cậu. Trước đây, những khi có liên hoan hoặc những dịp tụ tập bạn bè, Thanh hầu như ko quan tâm đến chuyện ở lại hay về, cậu sẵn sàng ngủ lại nhà bạn, hay thậm chí bất cứ nơi nào có thể ngủ được. Nhưng giờ đây, ngay cả khi say bí tỉ, Thanh cũng luôn cố gắng lết về đến nhà bằng được. Trái tim cậu như tan ra trước những lời ân cần hỏi han lẫn trách móc của nàng, và khi nàng âu yếm dìu cậu vào phòng, mùi hương từ cơ thể nàng khiến cậu tỉnh hẳn rượu. Những lúc như vậy, cậu luôn tỏ ra mệt mỏi hơn mức cần thiết để được nàng quan tâm, chăm sóc nhiều hơn.
Lúc này, anh chàng công an có vẻ như cố gắng tiếp cận với cậu, nhưng thái độ của anh ta cục cằn và thô lỗ khiến Thanh khó chịu. Thanh có cảm giác anh ta gây gổ với mình vì cho rằng cậu lấy mất một cái gì đó của anh ta, cái mà anh ta rất yêu quý nhưng lại nằm ngoài tầm với. Thanh nghĩ anh ta ghen tị, bởi vì rõ ràng là Thu rất có cảm tình với cậu. Điều đó, dù ko ai nói, nhưng tất cả mọi người đều biết.
Một đêm Thanh về muộn, đang loay hoay mở khóa cửa thì chàng công an từ đâu nhảy đến, anh ta đặt cả 2 tay lên vai cậu và nói giọng lè nhè, nồng nặc mùi rượu: “Mày!… Mày đã gặp nó phải ko, mày đã yêu nó phải ko? Chúng mày… con điếm đó, nó…”. Thanh hết sức khó chịu với những lời lẽ sỗ sàng đó, cậu đẩy hẳn chàng ta ra, nói với thái độ kiềm chế nhất mà cậu có thể: “Anh còn nói về Thu như vậy một lần nữa, tôi sẽ đấm vỡ mõm anh ra đấy!!!”. Chàng công an trợn tròn đôi mắt đầy những tia máu vằn vện, chỉ tay vào Thanh, nói trong sự ngỡ ngàng: “Thu! Thu à!… Thôi chết cụ mày rồi… Tao…”.
Ban đầu, Thanh nghĩ hắn sẽ lao thẳng vào mình, nhưng ko, lúc đó, đôi mắt hắn đỏ hoe tựa hồ muốn khóc, rồi hắn quay mặt đi thẳng vào phòng, đóng chặt cửa lại. Một lúc sau, Thanh có thể nghe rõ tiếng cười man rợ phát ra từ phòng hắn, một lúc sau nữa, là những tiếng gào, dường như hắn đã cố gắng kiềm chế để tiếng gào đó ko phát ra quá lớn.
Thanh kể chuyện đó với nàng, nhưng dường như nàng ko để tâm cho lắm. Chỉ đến khi Thanh gặng hỏi giữa nàng và hắn có chuyện gì, nàng mới ngập ngừng giải thích: “Hắn thích em, nhưng em ko thích hắn, hắn cục cằn, thô lỗ và hay rượu chè, em kinh tởm hắn!”.
Hôm sau, chàng công an ko còn cố gắng tiếp xúc với Thanh nữa, anh ta say nhiều hơn và về nhà muộn hơn.
Thời gian trôi đi, cái gì đến đã phải đến. Thanh ngỏ lời yêu nàng và nàng cũng nhận lời yêu Thanh mà chẳng cần suy nghĩ nhiều. Đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời cậu, Thanh ngỡ như đến bây giờ cuộc sống của cậu mới thực sự có ý nghĩa, có mục đích. Cậu cảm thấy mọi thứ dường như đều đẹp hơn, đáng yêu hơn, công việc cậu làm trở nên thú vị hơn và những sự bực dọc thường ngày cũng dường như bớt căng thẳng hơn.
Giống như bao đôi tình nhân khác, họ có với nhau những lời thề, những lời hứa hẹn, cái nắm tay và những nụ hôn. Tóm lại, họ hạnh phúc và sung sướng như tất cả các đôi yêu nhau khác trên thế gian này. Tuy nhiên, Thanh cho rằng mình là người hạnh phúc nhất. Đại khái, đó là cảm giác của người đang yêu, vì vậy xin ko nhắc đến nhiều ở đây.

Xem tiếp:
Oan hồn trong xóm trọ phần 2