Hồn Ma Báo Thù phần 6
Nhưng việc đã như thế rồi nên cô cũng chỉ biết tạo nhiều phước đức để hóa giải đi cái nghiệp báo mà lâu nay đổ dồn liên tiếp lên gia đình cô .
Tôi bảo với cô Hiền là tối nay sẽ cùng cô trở lại ngôi nhà kia , để làm một trận dứt điểm với con ma nữ . Bà Tám cũng không sợ và bảo rằng bà sẽ đi theo giúp , dẫu sao đông người thì vững tâm hơn . Tôi nhấc điện thoại alô cho anh Tuấn , nhờ anh dùng thuật thôi miên của mình trực tiếp đối thoại với con ma kia . Sau vài giây lưỡng lự thì anh cũng đồng ý , anh cũng quyết định đi theo sự việc đến cuối cùng . Mọi người đã đồng tâm như thế thì tôi cũng chả còn gì sợ sệt hay áy náy nữa . Đêm nay tôi sẽ quay trở lại ngôi nhà thằng Hữu lần nữa , tôi tin ông trời có mắt , tà không thể thắng chánh.
Đúng 10 giờ tối chúng tôi trở lại ngôi nhà . Anh Tuấn đến thật đúng hẹn , ai nấy mặt mày căng thẳng và nặng trĩu …
Tối nay lạ thật , giữa mùa hè oi bức , nhưng sao đứng trước căn nhà này gió cứ thổi lên lạnh xương sống từng hồi . Cô Hiền chậm rãi tra chìa vô cửa sắt bên ngoài , bước lên bậc thềm mở cái cửa bên trong . Trong nhà tối thui … Khi cửa vừa mở ra thì 1 hơi lạnh từ trong xộc ra , cái hơi lạnh đó pha quyện cái mùi như mùi tử thi ở trong các nghĩa trang , cái mùi của đau thương , của oán hận , của chết chóc …. Tôi hơi bị chút choáng váng , tay cầm xâu chuỗi tôi niệm danh hiệu của mẹ Quan Âm liên hồi , cái gì đó bên trong kia đang chờ chúng tôi ? cái gì đó sẽ đến ? tôi không biết , nhưng tôi tin rằng sau cơn phong ba thì trời sẽ lại sáng . Tay tôi run bần bật , hai môi bập lại nhau từng hồi , mồ hôi trán , mồ hôi lưng túa cả ra , nhìn xung quanh thì thấy mấy người kia cũng chẳng khác gì mình …. Cô Hiền với tay bật công tắc điện , đèn sáng choang xua đi cái lạnh lẽo ban nãy . Anh Tuấn bảo rằng mọi người hãy bình tĩnh , tội nghiệp bà tám nhìn bà căng thẳng lắm , nhưng vẫn ôm 1 tay cô Hiền để trấn an . Lúc này mới thấy tình cảm giữa người và người thật cao quý biết bao .
Thắp nén nhang lên bàn thờ cha con thằng Hữu xong , chợt bát nhang cháy bùng lên dữ dội , ai nấy đều bấu víu với nhau . Riêng cô Hiền thì nói lớn trong nước mắt :
” Cha con ông nếu linh thiêng xin hãy giúp cho tôi ”
Cô Hiền vừa nói xong thì bát nhang dịu hẳn và làn khói vi vu tỏa ra như chưa có chuyện gì , nén nhang vừa thắp lên mà đầu nhang cong vút , chứng tỏ cha con thằng Hữu đã về chứng giám cho chúng tôi …
Chúng tôi đem theo 1 bát nhang nhỏ để ở góc phòng để cúng ngài thổ địa . Tôi cũng đọc chú án thổ địa chân ngôn để cầu mong thần thổ địa hãy giúp sức cho chúng tôi . Bà Tám lấy hình Phật Quan Âm ra dán lên gian thờ cao nhất . Dán xong thì chúng tôi quỳ lạy trước linh ảnh của ngài và chúng tôi bắt đầu đọc Chú Đại Bi …
Trong phòng trong bắt đầu có tiếng lục đục , đèn chớp tắt liên tục , những tiếng rú gào thét từng cơn phát ra trong phòng tắm . Nhưng lạ thay đèn phòng khách nơi chúng tôi đang đọc chú thì hoàn toàn bình yên . Tiếng gào thét càng ngày càng ghê rợn hơn , ầm ĩ hơn , tiếng như ai đó quăng đồ ầm ầm phía trong , tiếng cái tủ gỗ trên lầu như ai đó làm cho lịch kịch mỗi lúc mỗi lớn . Bỗng ! cái cửa phòng tắm mở toang , tiếng nước xối xả , làn nước nóng từ cái vòi sen được phun ra loạn xạ . Tiếng kêu gào càng lúc càng lớn và không ngớt . Rồi cái cửa phòng tắm lại đóng sầm lại , đèn lại tắt tối thui phía trong .
Ai nấy đều toát mồ hôi , nhưng quyết tâm vẫn tiếp tục đọc chú Đại Bi . Càng ngày tiếng đọc chú được chúng tôi đọc lớn hơn , mạnh mẽ hơn . Dường như nó đã có tác động … Đèn nhà trong bật sáng lại bình thường , ai nấy cũng đều nghe thấy tiếng thút thít ở trong phòng tắm , tiếng rên , tiếng hờ … Đúng là cái tiếng mà tôi đã nghe thấy vào đêm hôm qua khi đọc chú Đại Bi ….
Tiếng khóc đó thật làm người ta não lòng , thật tang thương , thật ai oán . Cái tiếng khóc nó phát ra từ phòng tắm chứ không nơi đâu khác … Chúng tôi nhìn nhau và dừng niệm chú … Nhưng khi chúng tôi dừng niệm thì một tràng cười rởn gai óc túa ra , nó vang khắp căn nhà , nó như có ở từng ngõ ngách , có lúc tiếng cười ma quái ấy nó như ở nơi nào xa lắm ở chốn âm ty , nhưng có lúc nó lại gần như nghe sát bên tai ..
Những món đồ vật trong nhà trong đều lắc lắc như có ai đẩy mạnh , cái máy giặt cũng lắc lắc , cái tủ quần áo cũng lắc lắc , cái giường kẽo cà kẽo kẹt như có những đứa trẻ nhảy dậm trên đó chơi . Xen kẽ là những tràng cười ré lên ngặt nghẽo , tai chúng tôi lùng bùng không rõ cái tiếng đó là đàn bà hay đàn ông , trẻ con hay người lớn . Một thứ tiếng cười hỗn hợp pha lẫn tiếng nấc nghẹn ngào của phụ nữ , tiếng oa oa của trẻ sơ sinh , tiếng gầm gừ của những gã say , thật điên cuồng , thật man rợ . Bên cạnh đó chúng tôi còn nghe rõ mồn một tiếng chân của ai đó chạy trên lầu , 1 người ? không phải 2 người ? cũng không phải , không rõ là bao nhiêu người , họ cứ chạy huỳnh huỵch ở trên lầu . Trên các cửa sổ , cứ đóng , cứ mở , cánh này đóng thì cánh kia mở , đồng loạt các cửa sổ đều như vậy . …
Chúng tôi tiếp tục đọc thần chú thì những thứ quái quỷ đó im bặt , và lại thay vào cái tiếng khóc thút thít như ai oán đó . Coi như chuyến này không xong rồi ….
Anh Tuấn đốt một cây nhang vòng lên bàn thờ Phật , vái 3 vái và ra khỏi nhà . Lạ thật bên ngoài vẫn yên bình , cây hoa sữa trồng trước nhà vẫn tỏa hương ngào ngạt …..
Tôi xin lỗi vì truyện đến đây xin được kết thúc .. Tác giả đã đột ngột qua đời khi đang tự thuật lại câu chuyện này với hy vọng nhiều người đọc sẽ giúp được anh giải thích 1 phần nào đó về những điều mà anh đã được chứng kiến .Thế nhưng .. dường như có 1 lẽ nào đó mà anh đã không thể làm được ước muốn này…
Tác giả mất vì ngã ở trong nhà tắm . Điều lạ lùng là không hề có tác động nào vào tấm gương nhưng…nó đã bị nứt tạo thành nhiều vệt rạn 1 cách khó hiểu……………
Mong bạn đọc thông cảm vì câu chuyện này đến đây kết thúc…. !
Trên đường trở về bỗng chuông điện thoại reo, trong máy hiển thị số của cô Hiền, tôi tưởng lại có chuyện gì xãy ra, tôi vội bắt máy nhưng alo mãi chẳng nghe thấy ai trả lời, chỉ nghe tiếng quạt máy thôi vào điện thoại, trên con đường vắng lúc này khi nghe những âm thanh như thế làm tôi cũng phải lạnh xương sống lái xe cũng không vững. Tôi cúp máy thì chuông điện thoại lại reo tôi lại được thêm 1 phen khiếp vía “Đây không phải là số điện thoại bàn của nhà cô Hiền sao? Không phải cô Hiền đã qua nhà bà Tám Sương để ngủ sao?” Lúc này thì tôi đã rõ ngoài tôi và cô Hiền, bà Tám Sương trong nhà của cô Hiền lúc nãy, thì vẫn còn có người thứ 4!!! Tôi vội tháo sim điện thoại ra rồi bắn 1 phát về nhà cho thật nhanh, trên đường trở về tôi chợt nghĩ, ngày mai sẽ rủ anh Tuấn đến nhà cô Hiền 1 chuyến để tìm hiểu nếu như thật sự có chuyện gì đó xảy ra thì ít ra vẫn có 1 người khỏe mạnh như anh Tuấn giúp đỡ !!!
Buổi sáng đã đến nhưng cứ như là buổi tối, trong lòng tôi vẫn còn nỗi sợ hãi như đang đối diện với một hình ảnh mờ ám, một hình ảnh mà ngay chính bản thân tôi cũng không rõ là mình đang đối diện với cái gì . Tôi chạy ngay sang nhà anh Tuấn kể hết mọi chuyện cho anh Tuấn biết rồi nói
“Tối nay anh đi cùng em đến nhà cô Hiền mẹ thằng Hữu với em để tìm hiểu được không?”
Cái tính nhiều chuyện của anh Tuấn trổi dậy, rồi anh Tuấn trả lời ngay mà không cần quyết định
“Ừhm, tối nay 8 giờ mày qua nhà tao đi, tao với mày đi qua đó!”
Tôi gật đầu rồi bước ra khỏi nhà, như thường lệ tôi vẫn suy nghĩ, đêm hôm đó xảy ra tai nạn thằng Hữu đã nhìn thấy cái gì nhỉ? Người trong nhà tắm cô Hiền lúc đó là ai? Tại sao cái xác chết của người phụ nữ đó lại không bị công an phát hiện? Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi… có khi nào người phụ nữ mà chúng tôi đụng phải đêm hôm đó không phải là người……
Suy nghĩ 1 hồi rồi tôi dẹp bỏ những qua 1 bên để chuẩn bị tinh thần cho đêm nay, cái đêm mà tôi quyết định sẽ làm sáng tỏ mọi việc.
Tôi bảo với cô Hiền là tối nay sẽ cùng cô trở lại ngôi nhà kia , để làm một trận dứt điểm với con ma nữ . Bà Tám cũng không sợ và bảo rằng bà sẽ đi theo giúp , dẫu sao đông người thì vững tâm hơn . Tôi nhấc điện thoại alô cho anh Tuấn , nhờ anh dùng thuật thôi miên của mình trực tiếp đối thoại với con ma kia . Sau vài giây lưỡng lự thì anh cũng đồng ý , anh cũng quyết định đi theo sự việc đến cuối cùng . Mọi người đã đồng tâm như thế thì tôi cũng chả còn gì sợ sệt hay áy náy nữa . Đêm nay tôi sẽ quay trở lại ngôi nhà thằng Hữu lần nữa , tôi tin ông trời có mắt , tà không thể thắng chánh.
Đúng 10 giờ tối chúng tôi trở lại ngôi nhà . Anh Tuấn đến thật đúng hẹn , ai nấy mặt mày căng thẳng và nặng trĩu …
Tối nay lạ thật , giữa mùa hè oi bức , nhưng sao đứng trước căn nhà này gió cứ thổi lên lạnh xương sống từng hồi . Cô Hiền chậm rãi tra chìa vô cửa sắt bên ngoài , bước lên bậc thềm mở cái cửa bên trong . Trong nhà tối thui … Khi cửa vừa mở ra thì 1 hơi lạnh từ trong xộc ra , cái hơi lạnh đó pha quyện cái mùi như mùi tử thi ở trong các nghĩa trang , cái mùi của đau thương , của oán hận , của chết chóc …. Tôi hơi bị chút choáng váng , tay cầm xâu chuỗi tôi niệm danh hiệu của mẹ Quan Âm liên hồi , cái gì đó bên trong kia đang chờ chúng tôi ? cái gì đó sẽ đến ? tôi không biết , nhưng tôi tin rằng sau cơn phong ba thì trời sẽ lại sáng . Tay tôi run bần bật , hai môi bập lại nhau từng hồi , mồ hôi trán , mồ hôi lưng túa cả ra , nhìn xung quanh thì thấy mấy người kia cũng chẳng khác gì mình …. Cô Hiền với tay bật công tắc điện , đèn sáng choang xua đi cái lạnh lẽo ban nãy . Anh Tuấn bảo rằng mọi người hãy bình tĩnh , tội nghiệp bà tám nhìn bà căng thẳng lắm , nhưng vẫn ôm 1 tay cô Hiền để trấn an . Lúc này mới thấy tình cảm giữa người và người thật cao quý biết bao .
Thắp nén nhang lên bàn thờ cha con thằng Hữu xong , chợt bát nhang cháy bùng lên dữ dội , ai nấy đều bấu víu với nhau . Riêng cô Hiền thì nói lớn trong nước mắt :
” Cha con ông nếu linh thiêng xin hãy giúp cho tôi ”
Cô Hiền vừa nói xong thì bát nhang dịu hẳn và làn khói vi vu tỏa ra như chưa có chuyện gì , nén nhang vừa thắp lên mà đầu nhang cong vút , chứng tỏ cha con thằng Hữu đã về chứng giám cho chúng tôi …
Chúng tôi đem theo 1 bát nhang nhỏ để ở góc phòng để cúng ngài thổ địa . Tôi cũng đọc chú án thổ địa chân ngôn để cầu mong thần thổ địa hãy giúp sức cho chúng tôi . Bà Tám lấy hình Phật Quan Âm ra dán lên gian thờ cao nhất . Dán xong thì chúng tôi quỳ lạy trước linh ảnh của ngài và chúng tôi bắt đầu đọc Chú Đại Bi …
Trong phòng trong bắt đầu có tiếng lục đục , đèn chớp tắt liên tục , những tiếng rú gào thét từng cơn phát ra trong phòng tắm . Nhưng lạ thay đèn phòng khách nơi chúng tôi đang đọc chú thì hoàn toàn bình yên . Tiếng gào thét càng ngày càng ghê rợn hơn , ầm ĩ hơn , tiếng như ai đó quăng đồ ầm ầm phía trong , tiếng cái tủ gỗ trên lầu như ai đó làm cho lịch kịch mỗi lúc mỗi lớn . Bỗng ! cái cửa phòng tắm mở toang , tiếng nước xối xả , làn nước nóng từ cái vòi sen được phun ra loạn xạ . Tiếng kêu gào càng lúc càng lớn và không ngớt . Rồi cái cửa phòng tắm lại đóng sầm lại , đèn lại tắt tối thui phía trong .
Ai nấy đều toát mồ hôi , nhưng quyết tâm vẫn tiếp tục đọc chú Đại Bi . Càng ngày tiếng đọc chú được chúng tôi đọc lớn hơn , mạnh mẽ hơn . Dường như nó đã có tác động … Đèn nhà trong bật sáng lại bình thường , ai nấy cũng đều nghe thấy tiếng thút thít ở trong phòng tắm , tiếng rên , tiếng hờ … Đúng là cái tiếng mà tôi đã nghe thấy vào đêm hôm qua khi đọc chú Đại Bi ….
Tiếng khóc đó thật làm người ta não lòng , thật tang thương , thật ai oán . Cái tiếng khóc nó phát ra từ phòng tắm chứ không nơi đâu khác … Chúng tôi nhìn nhau và dừng niệm chú … Nhưng khi chúng tôi dừng niệm thì một tràng cười rởn gai óc túa ra , nó vang khắp căn nhà , nó như có ở từng ngõ ngách , có lúc tiếng cười ma quái ấy nó như ở nơi nào xa lắm ở chốn âm ty , nhưng có lúc nó lại gần như nghe sát bên tai ..
Những món đồ vật trong nhà trong đều lắc lắc như có ai đẩy mạnh , cái máy giặt cũng lắc lắc , cái tủ quần áo cũng lắc lắc , cái giường kẽo cà kẽo kẹt như có những đứa trẻ nhảy dậm trên đó chơi . Xen kẽ là những tràng cười ré lên ngặt nghẽo , tai chúng tôi lùng bùng không rõ cái tiếng đó là đàn bà hay đàn ông , trẻ con hay người lớn . Một thứ tiếng cười hỗn hợp pha lẫn tiếng nấc nghẹn ngào của phụ nữ , tiếng oa oa của trẻ sơ sinh , tiếng gầm gừ của những gã say , thật điên cuồng , thật man rợ . Bên cạnh đó chúng tôi còn nghe rõ mồn một tiếng chân của ai đó chạy trên lầu , 1 người ? không phải 2 người ? cũng không phải , không rõ là bao nhiêu người , họ cứ chạy huỳnh huỵch ở trên lầu . Trên các cửa sổ , cứ đóng , cứ mở , cánh này đóng thì cánh kia mở , đồng loạt các cửa sổ đều như vậy . …
Chúng tôi tiếp tục đọc thần chú thì những thứ quái quỷ đó im bặt , và lại thay vào cái tiếng khóc thút thít như ai oán đó . Coi như chuyến này không xong rồi ….
Anh Tuấn đốt một cây nhang vòng lên bàn thờ Phật , vái 3 vái và ra khỏi nhà . Lạ thật bên ngoài vẫn yên bình , cây hoa sữa trồng trước nhà vẫn tỏa hương ngào ngạt …..
Tôi xin lỗi vì truyện đến đây xin được kết thúc .. Tác giả đã đột ngột qua đời khi đang tự thuật lại câu chuyện này với hy vọng nhiều người đọc sẽ giúp được anh giải thích 1 phần nào đó về những điều mà anh đã được chứng kiến .Thế nhưng .. dường như có 1 lẽ nào đó mà anh đã không thể làm được ước muốn này…
Tác giả mất vì ngã ở trong nhà tắm . Điều lạ lùng là không hề có tác động nào vào tấm gương nhưng…nó đã bị nứt tạo thành nhiều vệt rạn 1 cách khó hiểu……………
Mong bạn đọc thông cảm vì câu chuyện này đến đây kết thúc…. !
Trên đường trở về bỗng chuông điện thoại reo, trong máy hiển thị số của cô Hiền, tôi tưởng lại có chuyện gì xãy ra, tôi vội bắt máy nhưng alo mãi chẳng nghe thấy ai trả lời, chỉ nghe tiếng quạt máy thôi vào điện thoại, trên con đường vắng lúc này khi nghe những âm thanh như thế làm tôi cũng phải lạnh xương sống lái xe cũng không vững. Tôi cúp máy thì chuông điện thoại lại reo tôi lại được thêm 1 phen khiếp vía “Đây không phải là số điện thoại bàn của nhà cô Hiền sao? Không phải cô Hiền đã qua nhà bà Tám Sương để ngủ sao?” Lúc này thì tôi đã rõ ngoài tôi và cô Hiền, bà Tám Sương trong nhà của cô Hiền lúc nãy, thì vẫn còn có người thứ 4!!! Tôi vội tháo sim điện thoại ra rồi bắn 1 phát về nhà cho thật nhanh, trên đường trở về tôi chợt nghĩ, ngày mai sẽ rủ anh Tuấn đến nhà cô Hiền 1 chuyến để tìm hiểu nếu như thật sự có chuyện gì đó xảy ra thì ít ra vẫn có 1 người khỏe mạnh như anh Tuấn giúp đỡ !!!
Buổi sáng đã đến nhưng cứ như là buổi tối, trong lòng tôi vẫn còn nỗi sợ hãi như đang đối diện với một hình ảnh mờ ám, một hình ảnh mà ngay chính bản thân tôi cũng không rõ là mình đang đối diện với cái gì . Tôi chạy ngay sang nhà anh Tuấn kể hết mọi chuyện cho anh Tuấn biết rồi nói
“Tối nay anh đi cùng em đến nhà cô Hiền mẹ thằng Hữu với em để tìm hiểu được không?”
Cái tính nhiều chuyện của anh Tuấn trổi dậy, rồi anh Tuấn trả lời ngay mà không cần quyết định
“Ừhm, tối nay 8 giờ mày qua nhà tao đi, tao với mày đi qua đó!”
Tôi gật đầu rồi bước ra khỏi nhà, như thường lệ tôi vẫn suy nghĩ, đêm hôm đó xảy ra tai nạn thằng Hữu đã nhìn thấy cái gì nhỉ? Người trong nhà tắm cô Hiền lúc đó là ai? Tại sao cái xác chết của người phụ nữ đó lại không bị công an phát hiện? Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi… có khi nào người phụ nữ mà chúng tôi đụng phải đêm hôm đó không phải là người……
Suy nghĩ 1 hồi rồi tôi dẹp bỏ những qua 1 bên để chuẩn bị tinh thần cho đêm nay, cái đêm mà tôi quyết định sẽ làm sáng tỏ mọi việc.
Xem tiếp:
0 comments:
Post a Comment