Hồn Ma Báo Thù phần 5
Đêm hôm đó là đêm khó ngủ nhất trong đời tôi. Chẳng hiểu do tâm lý hay thật sự có một cái gì đó đang bám theo mình mà tôi cảm thấy rờn rợn ngay cả trong chính căn nhà quen thuộc của mình, có lẽ cái cảm giác đó bắt nguồn từ cuộc điện thoại ban nãy.
Bước vào phòng tắm với hy vọng thư giãn, quên hết mọi chuyện ban nãy. Mặc dù chưa thể quên ngay được câu chuyện lúc nãy nhưng làn nước mát lạnh từ vòi sen tuôn ra cũng khiến tôi tìm lại được một chút thanh bình.
Chẳng hiểu do máy bơm hay do tiếng nước từ vòi sen tuôn ra mà quanh tai tôi nghe nhiều âm thanh tạp nham quá. Tôi lắng tai nghe cho rõ thì âm thanh tạp nham dần dần biến mất, thay vào đó là âm thanh khù khụ như tiếng ho của một người bị ngộp thở. Tôi cố gắng lắng nghe thì nhận ra âm thanh đó phát ra từ lầu trên. Đêm hôm đó là đêm đầu tiên trong đời tôi tắm mở cửa.
Chuyện cũng lâu quá rồi nên tôi cũng quên mất là đêm đó tôi tắm có sạch không, chỉ biết rằng cả đêm hôm đó tôi không ngủ được một phần vì ngứa ngáy khắp người, một phần vì phòng tôi cạnh lối lên xuống của cầu thang trên lầu.
Giữa trưa hôm sau tôi mới thức dậy, vệ sinh cá nhân xong tôi lật đật chay sang nhà cô Hiền nghe ngóng tình hình.
Đầu óc tôi rối bời với những điều kỳ quặc diễn ra liên tục . Tôi cũng quyết liều mạng một phen với con ma này , tôi không biết nó là cái thứ quái gì nhưng tôi có oán thù gì với nó đâu , sao nó lại cứ ám ảnh tôi mãi thế này . Bên Phật gia nói rằng muốn giải quyết cái kết quả , phải tìm hiểu cái nguyên nhân .
Trời mùa hè nóng bức mà tôi mang cái áo lạnh thế này thì quả thực ai nhìn cũng tưởng tôi là thằng điên , mà ngẫm lại tôi không điên vì nóng lạnh thì cũng bị cái thứ quái đó dập cho thành điên mất thôi . Tôi tự nói với mình nhất định phải giải quyết cho bằng được . Nhất định phải giải quyết cho mình , 2 mạng người rồi chứ đâu ít . Nếu tôi không đi tới cùng thì làm sao hai oan hồn của chú Bình và thằng bạn thân tôi ngậm cười nơi chín suối ?
Tôi về nhà tắm rửa sạch sẽ , mang tờ chú đại bi từ bàn thờ xuống , phát tâm cầu nguyện đức Quan Thế Âm độ trì cho tôi mau thoát qua nghịch cảnh , tôi định bụng sẽ đọc 21 biến , sẽ hồi hướng công đức cho 2 cha con chú Bình và cả cái thứ quái đó nữa . Tôi thắp nén nhang lên bàn thờ Phật Quan Âm , thắp nhang lên bàn thờ cửu huyền , chấp tay đảnh lễ và cung kính đọc từng chữ trong chú đại bi . Tôi đọc từ từ chậm rãi , tín tâm đọc , hương nhang thoang thoảng làm tôi bình thản hơn . Tôi càng đọc càng thấy nhẹ nhõm , tôi cảm thấy cái gì đó nhẹ nhàng và ấm áp bao phủ cơ thể tôi . Có lẽ những gì xảy ra làm tôi ngày càng tin tưởng và phát tâm hơn nơi cửa Phật . Tôi đọc không biết đến bao nhiêu , khoảng hơn 10 lần thì có 1 tiếng động ở trên căn hộ phía trên … Nhà tôi ở là một chung cư mới xây , xung quanh thưa thớt nhà dân , những người ở chung cư này cũng là những người trí thức và làm ăn lương thiện . Trở lại với câu chuyện là tôi đang đọc chú đại bi thì nghe trên căn hộ phía trên có tiếng đứa con gái khóc thút thít , có lúc nó lại rên hừ hừ , có lúc nó lại hờ lên như là nhà có tang .
Trong một thoáng tôi suy nghĩ chắc là ai đó bị sự tình gì nên khóc lóc , hoặc căn hộ ở trên tôi có người xấu số chăng ? Tôi ngừng lại uống một ngụm trà lài thì cái tiếng khóc trên lầu im bặt ! Lạ thật ! thế là tôi đọc tiếp đại bi chú và một lần nữa , cái tiếng con gái trên lầu lại khóc , nhưng thà nó khóc to lên hay khóc 1 tràng đi thì chẳng có việc gì , đằng này nó cứ rên , cứ hờ hờ . Tôi bị phân tâm ! nhưng tôi đã quyết đọc 21 lần thì tôi phải đọc cho xong . Mặc kệ ! tôi đọc tiếp , và nếu như có chuyện gì thì ngày mai tôi sẽ tìm hiểu hoặc lên trên đó thắp cho gia chủ 1 nén nhang . Bụng bảo dạ là thế nên tôi quyết tâm đọc chú tiếp …. Sau 21 biến thì cuối cùng cũng đã xong , tôi lại 3 lạy trước hình mẹ Quan Âm và lạy trước bàn thờ cửu huyền … Thật huyền diệu , đêm nay là đêm tôi được 1 giấc ngủ đã nhất , thoải mái nhất , không mộng mị , không lo sợ . Tôi thầm cảm ơn Trời Phật đã độ cho tôi , tôi thầm cảm ơn ông bà khuất mặt đã độ cho tôi .
Sàng hôm sau , tôi đánh răng , rửa mặt sạch sẽ , ăn một nắm xôi vò mẹ đã mua sẵn . Mẹ tôi sáng sáng đều ăn chay , mẹ tôi phúc hậu lắm , hay giúp đỡ mọi người , mẹ cũng hay đi chùa đọc kinh nên được nhiều người quý mến . Tôi chậm rãi ăn hết nắm xôi vò , và thay quần áo , tôi đi theo lối thang bộ đi lên căn hộ phía trên . Tôi không đi thang máy vì thang máy làm tôi hơi bị nhức đầu , với lại cách nhau cũng chỉ 1 tầng nên tôi quyết định đi bộ tập thể dục luôn .
Lên trên lầu đi đến căn hộ phía trên căn hộ của tôi , nơi phát ra tiếng khóc pha lẫn với tiếng rên hừ hừ đêm qua . Đập vào mắt tôi là căn nhà khóa trái cửa , nhìn kỹ thì hình như căn hộ này còn khá mới . Tôi cũng đoán rằng chắc nhà của người ta đi làm sớm hoặc đi chợ sớm nên mới khóa cửa chăng ? Nhìn đồng hồ mới gần 6 giờ sáng . Phía trước nhà không có dấu hiệu gì nhà có tang cả , vậy là không có ai chết , tôi cũng an lòng . Đang luâng quâng trước cửa nhà thì có 1 bác nhà kế bên ra hỏi :
_ Chú tìm ai đấy ?
Tôi bảo rằng :
_ Dạ nhà cháu ở dưới , tối qua cháu nghe có tiếng khóc ở tầng trên , cháu không biết có chuyện gì nên sáng nay lên xem sự tình xem sao .
Bác ấy đáp :
_ Ủa ? nhà này trước nay chưa có ai mua , chủ đầu tư để đó đến khi nào có ai có ý định thuê hay mua hẳn . Làm gì có ai ở trong đó đâu cháu .
Tôi toát mồ hôi hột … Vậy cái âm thanh quái đản đó đêm qua là ở đâu , rõ ràng tôi nghe ở căn hộ phía trên mà .
Bác ấy thấy tôi sắc diện hơi lạ nên hỏi tôi có làm sao không . Tôi cảm ơn bác và chào bác ấy đi về . Vậy là cái thứ quái ấy nó không cố định nơi nào cả …
Tôi trở về nhà mình , nằm nghỉ một chút . Vì khoảng mươi phút nữa là tôi đi làm rồi . Tôi sẽ đến thăm cô Hiền sau khi hết giờ làm việc , thực sự tôi cũng không biết làm thế nào …. Tôi thỉnh xâu chuỗi trên bàn thờ Phật mà thường ngày mẹ tôi hay niệm và không quên mang theo quyển Chú Đại Bi . Bỏ vào trong túi xách , tôi chạy xe đến chỗ làm .
Trong chỗ làm tôi cứ nghĩ mãi , sao tôi đọc chú Đại Bi thì cái thứ quái đản ấy nó lại khóc vậy ? Và cái con ma nữ này cũng lạ , nó thích tắm như vậy thì khi còn ở trên dương thế chắc là nó cũng là 1 cô gái sạch sẽ thơm tho lắm . Ôi cuộc đời ! hồng nhan bạc mệnh … Tôi nghĩ mà tủm tỉm cười , các bạn đồng nghiệp thấy vậy mới hỏi thì tôi nói là tôi gặp ma nữ , thế là ai cũng cười bảo rằng chắc con ma đó nó kết model tôi rồi . Trời đất ơi ! người thật mà cũng phải còn tránh ghen tuông khổ sở huống chi là ma , nhất nhất mọi hành động , hay lỡ cười duyên với cô nào chắc tôi khó sống với nó . Nghĩ vui vậy thôi chứ nó dám giết người đang sống như vậy mà không sợ phạm luật âm thì chắc có những sợi dây liên hệ nào đó rồi . Tôi nhất định phải tìm cho ra , nhất định phải giúp cho những oan hồn siêu thoát và giúp cho người sống sống được bình thản và an tâm .
Hết giờ làm , chạy trên chiếc xe cà tàng của mình tới nhà bà Tám Sương . Bà Tám ra mở cửa với nét mặt không mấy chi là vui vẻ . Bà tám bảo rằng cô Hiền từ tối cứ nằm ú ớ gì đó không biết , tới gần 3 giờ sáng mới thấy yên và ngủ đều . Bà Tám thật tốt bụng , ngay sau khi cô Hiền dậy thì bà nấu ngay 1 nồi cháo gà , không quên cho nhiều hành và đập 1 hột trứng gà so . Cô Hiền như người mới bệnh lâu ngày thức dậy , nhìn cô xanh xao , chậm rãi húp từng miếng cháo , con Lu trung thành với chủ cuộn tròn ngay đầu giường , ánh mắt nó buồn buồn , có lẽ sau khi chú Bình mất thì nó luôn bên cạnh cô Hiền như động viên , an ủi .
Sau vài câu chào hỏi , thì cô Hiền mới nói với tôi rằng chắc là cô sẽ phải dọn nhà đi nơi khác , chồng con cô cũng đã chết cả rồi . Đời cô coi như mất trắng , bao nhiêu hoạch định cho đứa con trai giờ tan theo mây khói . Tôi nghĩ rằng chú Bình và thằng hữu ở bên thế giới bên kia cũng không mấy vui khi thấy cô thế này . Tôi động viên cô hãy cố gắng lên , có lẽ duyên phận gia đình của cô với chồng con đã hết . Cô nói là bây giờ cô không sợ con ma nữ đó nữa , mà cô hận nó , cô bảo rằng thà nó bắt cô chết đi chứ đừng cướp đi những người thân yêu của cô như vậy . Ai cũng phải chết một lần , sợ gì phải chết chứ ? nhưng hiện tạinhư thế này thì cuộc sống của cô có khác chi là người đã chết đâu … Cô nói rằng sau khi bán nhà , cô sẽ thuê 1 căn nhà nhỏ ở gần ngôi chùa nào đó , ngày ngày lên chùa làm công quả . Chú Bình mất cũng để lại cho cô một số tiền bảo hiểm . Sống tiện tặn thì cũng được hết cuối đời , huống chi cô còn có những quyển sổ tiết kiệm để dành làm vốn cho thằng Hữu khởi đầu sự nghiệp .
Bước vào phòng tắm với hy vọng thư giãn, quên hết mọi chuyện ban nãy. Mặc dù chưa thể quên ngay được câu chuyện lúc nãy nhưng làn nước mát lạnh từ vòi sen tuôn ra cũng khiến tôi tìm lại được một chút thanh bình.
Chẳng hiểu do máy bơm hay do tiếng nước từ vòi sen tuôn ra mà quanh tai tôi nghe nhiều âm thanh tạp nham quá. Tôi lắng tai nghe cho rõ thì âm thanh tạp nham dần dần biến mất, thay vào đó là âm thanh khù khụ như tiếng ho của một người bị ngộp thở. Tôi cố gắng lắng nghe thì nhận ra âm thanh đó phát ra từ lầu trên. Đêm hôm đó là đêm đầu tiên trong đời tôi tắm mở cửa.
Chuyện cũng lâu quá rồi nên tôi cũng quên mất là đêm đó tôi tắm có sạch không, chỉ biết rằng cả đêm hôm đó tôi không ngủ được một phần vì ngứa ngáy khắp người, một phần vì phòng tôi cạnh lối lên xuống của cầu thang trên lầu.
Giữa trưa hôm sau tôi mới thức dậy, vệ sinh cá nhân xong tôi lật đật chay sang nhà cô Hiền nghe ngóng tình hình.
Đầu óc tôi rối bời với những điều kỳ quặc diễn ra liên tục . Tôi cũng quyết liều mạng một phen với con ma này , tôi không biết nó là cái thứ quái gì nhưng tôi có oán thù gì với nó đâu , sao nó lại cứ ám ảnh tôi mãi thế này . Bên Phật gia nói rằng muốn giải quyết cái kết quả , phải tìm hiểu cái nguyên nhân .
Trời mùa hè nóng bức mà tôi mang cái áo lạnh thế này thì quả thực ai nhìn cũng tưởng tôi là thằng điên , mà ngẫm lại tôi không điên vì nóng lạnh thì cũng bị cái thứ quái đó dập cho thành điên mất thôi . Tôi tự nói với mình nhất định phải giải quyết cho bằng được . Nhất định phải giải quyết cho mình , 2 mạng người rồi chứ đâu ít . Nếu tôi không đi tới cùng thì làm sao hai oan hồn của chú Bình và thằng bạn thân tôi ngậm cười nơi chín suối ?
Tôi về nhà tắm rửa sạch sẽ , mang tờ chú đại bi từ bàn thờ xuống , phát tâm cầu nguyện đức Quan Thế Âm độ trì cho tôi mau thoát qua nghịch cảnh , tôi định bụng sẽ đọc 21 biến , sẽ hồi hướng công đức cho 2 cha con chú Bình và cả cái thứ quái đó nữa . Tôi thắp nén nhang lên bàn thờ Phật Quan Âm , thắp nhang lên bàn thờ cửu huyền , chấp tay đảnh lễ và cung kính đọc từng chữ trong chú đại bi . Tôi đọc từ từ chậm rãi , tín tâm đọc , hương nhang thoang thoảng làm tôi bình thản hơn . Tôi càng đọc càng thấy nhẹ nhõm , tôi cảm thấy cái gì đó nhẹ nhàng và ấm áp bao phủ cơ thể tôi . Có lẽ những gì xảy ra làm tôi ngày càng tin tưởng và phát tâm hơn nơi cửa Phật . Tôi đọc không biết đến bao nhiêu , khoảng hơn 10 lần thì có 1 tiếng động ở trên căn hộ phía trên … Nhà tôi ở là một chung cư mới xây , xung quanh thưa thớt nhà dân , những người ở chung cư này cũng là những người trí thức và làm ăn lương thiện . Trở lại với câu chuyện là tôi đang đọc chú đại bi thì nghe trên căn hộ phía trên có tiếng đứa con gái khóc thút thít , có lúc nó lại rên hừ hừ , có lúc nó lại hờ lên như là nhà có tang .
Trong một thoáng tôi suy nghĩ chắc là ai đó bị sự tình gì nên khóc lóc , hoặc căn hộ ở trên tôi có người xấu số chăng ? Tôi ngừng lại uống một ngụm trà lài thì cái tiếng khóc trên lầu im bặt ! Lạ thật ! thế là tôi đọc tiếp đại bi chú và một lần nữa , cái tiếng con gái trên lầu lại khóc , nhưng thà nó khóc to lên hay khóc 1 tràng đi thì chẳng có việc gì , đằng này nó cứ rên , cứ hờ hờ . Tôi bị phân tâm ! nhưng tôi đã quyết đọc 21 lần thì tôi phải đọc cho xong . Mặc kệ ! tôi đọc tiếp , và nếu như có chuyện gì thì ngày mai tôi sẽ tìm hiểu hoặc lên trên đó thắp cho gia chủ 1 nén nhang . Bụng bảo dạ là thế nên tôi quyết tâm đọc chú tiếp …. Sau 21 biến thì cuối cùng cũng đã xong , tôi lại 3 lạy trước hình mẹ Quan Âm và lạy trước bàn thờ cửu huyền … Thật huyền diệu , đêm nay là đêm tôi được 1 giấc ngủ đã nhất , thoải mái nhất , không mộng mị , không lo sợ . Tôi thầm cảm ơn Trời Phật đã độ cho tôi , tôi thầm cảm ơn ông bà khuất mặt đã độ cho tôi .
Sàng hôm sau , tôi đánh răng , rửa mặt sạch sẽ , ăn một nắm xôi vò mẹ đã mua sẵn . Mẹ tôi sáng sáng đều ăn chay , mẹ tôi phúc hậu lắm , hay giúp đỡ mọi người , mẹ cũng hay đi chùa đọc kinh nên được nhiều người quý mến . Tôi chậm rãi ăn hết nắm xôi vò , và thay quần áo , tôi đi theo lối thang bộ đi lên căn hộ phía trên . Tôi không đi thang máy vì thang máy làm tôi hơi bị nhức đầu , với lại cách nhau cũng chỉ 1 tầng nên tôi quyết định đi bộ tập thể dục luôn .
Lên trên lầu đi đến căn hộ phía trên căn hộ của tôi , nơi phát ra tiếng khóc pha lẫn với tiếng rên hừ hừ đêm qua . Đập vào mắt tôi là căn nhà khóa trái cửa , nhìn kỹ thì hình như căn hộ này còn khá mới . Tôi cũng đoán rằng chắc nhà của người ta đi làm sớm hoặc đi chợ sớm nên mới khóa cửa chăng ? Nhìn đồng hồ mới gần 6 giờ sáng . Phía trước nhà không có dấu hiệu gì nhà có tang cả , vậy là không có ai chết , tôi cũng an lòng . Đang luâng quâng trước cửa nhà thì có 1 bác nhà kế bên ra hỏi :
_ Chú tìm ai đấy ?
Tôi bảo rằng :
_ Dạ nhà cháu ở dưới , tối qua cháu nghe có tiếng khóc ở tầng trên , cháu không biết có chuyện gì nên sáng nay lên xem sự tình xem sao .
Bác ấy đáp :
_ Ủa ? nhà này trước nay chưa có ai mua , chủ đầu tư để đó đến khi nào có ai có ý định thuê hay mua hẳn . Làm gì có ai ở trong đó đâu cháu .
Tôi toát mồ hôi hột … Vậy cái âm thanh quái đản đó đêm qua là ở đâu , rõ ràng tôi nghe ở căn hộ phía trên mà .
Bác ấy thấy tôi sắc diện hơi lạ nên hỏi tôi có làm sao không . Tôi cảm ơn bác và chào bác ấy đi về . Vậy là cái thứ quái ấy nó không cố định nơi nào cả …
Tôi trở về nhà mình , nằm nghỉ một chút . Vì khoảng mươi phút nữa là tôi đi làm rồi . Tôi sẽ đến thăm cô Hiền sau khi hết giờ làm việc , thực sự tôi cũng không biết làm thế nào …. Tôi thỉnh xâu chuỗi trên bàn thờ Phật mà thường ngày mẹ tôi hay niệm và không quên mang theo quyển Chú Đại Bi . Bỏ vào trong túi xách , tôi chạy xe đến chỗ làm .
Trong chỗ làm tôi cứ nghĩ mãi , sao tôi đọc chú Đại Bi thì cái thứ quái đản ấy nó lại khóc vậy ? Và cái con ma nữ này cũng lạ , nó thích tắm như vậy thì khi còn ở trên dương thế chắc là nó cũng là 1 cô gái sạch sẽ thơm tho lắm . Ôi cuộc đời ! hồng nhan bạc mệnh … Tôi nghĩ mà tủm tỉm cười , các bạn đồng nghiệp thấy vậy mới hỏi thì tôi nói là tôi gặp ma nữ , thế là ai cũng cười bảo rằng chắc con ma đó nó kết model tôi rồi . Trời đất ơi ! người thật mà cũng phải còn tránh ghen tuông khổ sở huống chi là ma , nhất nhất mọi hành động , hay lỡ cười duyên với cô nào chắc tôi khó sống với nó . Nghĩ vui vậy thôi chứ nó dám giết người đang sống như vậy mà không sợ phạm luật âm thì chắc có những sợi dây liên hệ nào đó rồi . Tôi nhất định phải tìm cho ra , nhất định phải giúp cho những oan hồn siêu thoát và giúp cho người sống sống được bình thản và an tâm .
Hết giờ làm , chạy trên chiếc xe cà tàng của mình tới nhà bà Tám Sương . Bà Tám ra mở cửa với nét mặt không mấy chi là vui vẻ . Bà tám bảo rằng cô Hiền từ tối cứ nằm ú ớ gì đó không biết , tới gần 3 giờ sáng mới thấy yên và ngủ đều . Bà Tám thật tốt bụng , ngay sau khi cô Hiền dậy thì bà nấu ngay 1 nồi cháo gà , không quên cho nhiều hành và đập 1 hột trứng gà so . Cô Hiền như người mới bệnh lâu ngày thức dậy , nhìn cô xanh xao , chậm rãi húp từng miếng cháo , con Lu trung thành với chủ cuộn tròn ngay đầu giường , ánh mắt nó buồn buồn , có lẽ sau khi chú Bình mất thì nó luôn bên cạnh cô Hiền như động viên , an ủi .
Sau vài câu chào hỏi , thì cô Hiền mới nói với tôi rằng chắc là cô sẽ phải dọn nhà đi nơi khác , chồng con cô cũng đã chết cả rồi . Đời cô coi như mất trắng , bao nhiêu hoạch định cho đứa con trai giờ tan theo mây khói . Tôi nghĩ rằng chú Bình và thằng hữu ở bên thế giới bên kia cũng không mấy vui khi thấy cô thế này . Tôi động viên cô hãy cố gắng lên , có lẽ duyên phận gia đình của cô với chồng con đã hết . Cô nói là bây giờ cô không sợ con ma nữ đó nữa , mà cô hận nó , cô bảo rằng thà nó bắt cô chết đi chứ đừng cướp đi những người thân yêu của cô như vậy . Ai cũng phải chết một lần , sợ gì phải chết chứ ? nhưng hiện tạinhư thế này thì cuộc sống của cô có khác chi là người đã chết đâu … Cô nói rằng sau khi bán nhà , cô sẽ thuê 1 căn nhà nhỏ ở gần ngôi chùa nào đó , ngày ngày lên chùa làm công quả . Chú Bình mất cũng để lại cho cô một số tiền bảo hiểm . Sống tiện tặn thì cũng được hết cuối đời , huống chi cô còn có những quyển sổ tiết kiệm để dành làm vốn cho thằng Hữu khởi đầu sự nghiệp .
Xem tiếp:
0 comments:
Post a Comment