Truyện ma kinh dị - Trò chơi quái ác phần 8
Chap 8 Lần theo manh mối
Cả đêm hôm đó mình ngồi suy nghĩ kế hoạch tiếp
theo phải làm gì đây? nhất định phải làm sáng tỏ vụ thằng L mới được, nhưng bắt đầu từ đâu? Cái trò thôi miên với thằng
T không biết còn tác dụng không nữa, cứ
làm vậy vài lần không biết có chuyện gì với nó không, manh mối được cung cấp từ thôi miên cũng rất
mơ hồ, và hơn nữa nếu tiếp tục thôi miên
với T là điều không nên và không cần thiết vì qua sáng hôm sau nó vẫn còn rất sợ
vụ đó, miệng lẩm bẩm, có vẻ còn nặng hơn lần trước, mình rặn hỏi nó chỉ nói là ” tội L quá “, ” mày ơi cứu tao với, trò chơi chưa kết thúc “, ” tao sợ quá ” đó là những câu nó liên tục nói
đi nói lại với mình. ” Mày ráng nhớ lại
chi tiết lúc m thấy trong thôi miên, có
vậy tao mới giúp mày được ” – mình thử hỏi nó xem còn tìm được thêm manh mối
nào không, nó đáp lại với giọng ngắt
quãng của một người đang sợ hãi :” tao chỉ thấy L và nó kêu tao chạy đi, rồi hiện ra trong đầu tao là cảnh 3 đứa mình
đang ngủ đêm hôm đó, cùng nhiều tiếng la,
sau đó tao tỉnh giấc “, ” mày làm gì thấy được cảnh 3 đứa mình chứ ?
“-mình hỏi nó với vẻ mặt hoài nghi, ”
tao không biết nhưng cảnh đó hiện ra vậy “, ” vậy h mày dám thử lại thôi miên lần cuối
không, tao muốn biết chuyện gì xảy ra tiếp
theo “- mặc dù mình cũng không muốn kêu nó làm lại lần này nữa, nhưng vì tính chất vụ việc và sự thật cũng gần
phơi bày nên mình quyết định khuyên nó lần nữa, có thể nói đây là cái dại thứ 2 của mình mà
xém tí nữa là thằng T cũng đi nốt. Như
thường lệ tối 9h bọn mình lại đến chỗ ông thôi miên và phải mất gần 2 tiếng mới
đi vô quá trình thôi miên được, nhưng
không như những lần trước lần này vừa vào tiềm thức được 15p nó đã bật dậy la
lói om sòm vẻ mặt sợ hãi tột độ, nó cũng
không nói gì ngoài mấy chữ kêu cứu và liên tục vùng vẫy đến nối mình và ông
thôi miên phải tiêm thuốc an thần cho nó, sau khi thuốc ngấm và nó lã đi, mình mới hỏi ông bác kia tại sao lại như thế
thì ổng bảo rằng có thể trong tiềm thức nó đã gặp lại viễn cảnh khủng khiếp tốt
nhất lúc này không nên thôi miên nữa và không nên cho nó ở gần đây nữa, tốt nhất cho đi xa để khuây khoả. Tối hôm đó về nhà mình có luôn thằng T’, khoảng 3h khuya mình đang thiếp đi thì nghe tiếng
mở cửa mở mắt ra thì thấy thằng T mở cửa phòng, mình hỏi ” khuya rồi đi đâu thế “, thì nó đáp lại ” tao đi vệ sinh ” nghe nó nói
vậy mình cũng yên tâm tính ngủ tiếp, nhưng mà khoang đã có gì đó không ổn lắm, nhà vệ sinh hướng bên trái, nhưng sao nó lại đi hướng phải đi ra bếp chứ ?
Mình liền lay thằng T’ dậy xem nó đi đâu, 2 thằng mình theo dõi nó, thấy nó đi xuống bếp tay cầm con dao. Mình cũng có chút phản ứng nhanh nhạy vừa thấy
nó cầm con dao đã bay vào ôm nó quật xuống đất nhưng khổ nỗi vẫn chậm khoảng
5-10s và cổ tay nó đã đứt 1 đường, máu
lênh láng, nó ngất lịm đi, và may thêm cái mình có học qua kĩ năng sơ cấp
cứu nên cầm máu tốt cho nó và chở nó đi bệnh viện lúc 3h45 sáng. Sau khi may vết thương xong tầm hơn 6h sáng nó
tỉnh lại bảo khát nước, mình lấy vội ly
nước cho nó và hỏi xem tại sao tối qua lại tự cắt cổ tay chứ, mặt nó ngơ ngác hỏi mình :” có chuyện đó sao ?
” mình mới kêu nó nhìn cổ tay xem, nhìn
xong mặt nó không còn miếng máu nào và lại tiếp tục kêu cứu khoảng 7h hơn thì
mình chở nó rời bệnh viện, nhưng mặt nó
vẫn còn thất thần lắm, lúc này đây mình
biết rõ hơn bao giờ hết nó đã bị ám và không nên nhúng tay vào chuyện này nữa, mình quyết định chở nó lên 1 ngôi chùa cách đó
khoảng 50km do Bác mình làm trụ chì ở đó, đồng thời kêu thằng T’ lên đó theo trông chừng
nó, mình hi vọng cửa nhà Phật có thể bảo
vệ nó khỏi thế lực tâm linh kia. Còn phần
mình dĩ nhiên mình biết độ nguy hiểm của việc tiếp tục điều tra, nhưng mình không thể dừng lại, vì thằng L, vì sự thật nên mình tiếp tục điều tra theo các
manh mối còn lại, và mình cũng nhắm chừng
mình có thể chết nhưng không sao cả, cũng may mạng mình lớn đến giờ vẫn còn type
cho anh em voz đọc được. Suốt đoạn về
50km mình cố nhớ lại các manh mối, và chợt
nhớ manh mối quan trọng nhất và mình đã bỏ sót đó chính là cái ” điện thoại “….
0 comments:
Post a Comment