Hồn Ma Báo Thù phần 8

Từ lúc đó cho đến sáng mọi chuyện có vẻ êm xui không có gì đặc biệt, cũng từ đó nhà cô Hiền không xuất hiện cái gì quái lạ nữa. Sau 1 tuần êm xuôi cứ ngỡ mọi chuyện từ đó chấm dứt đến một hôm trời mưa cô hiền gọi:
“Hôm nay là ngày dỗ của thằng Hữu, con qua đây phụ cô đi rồi ở lại ăn cơm!”
Đồng ý với đề nghị của cô Hiền cũng nghĩ rằng tất cả đã êm xuôi chẳng còn chuyện gì mờ ám, tôi chạy qua nhà cô Hiền trong cái áo mưa đã cũ nát, đến nhà cô Hiền rủ tôi đi chợ để mua đồ về cúng, cô Hiền nói:
“Đi với cô vô chợ mua đồ cúng đi!”
Tôi nói:
“Bây giờ à? Trời đang mưa mà cô.”
Cô Hiền nói
“Kệ, ngày dỗ mà chịu khó chút.”
Tôi gật đầu dắt xe ra cửa thì cô Hiền lại nói:
“Đi bộ đi, trong chợ đông lắm, đi xe khó lắm, với lại chợ cũng gần mà.”
Tôi thấy có lý nên cùng cô đi ra chợ, chỉ có 1 cái dù mà 2 dì cháu đi chung, thấy ngại làm sao, sợ mọi người hiểu lầm nhưng cũng cố gắng đi, khi mua xong mọi thứ trên đường trở về tôi thấy một cô gái mặc áo dài trắng cầm 2 cây dù đứng như đang chờ ai, tôi nghĩ thầm chắc là học sinh mặc áo dài trắng thôi, tôi chạy lại nói:
“Em gái cho anh mượn cái dù 1 chút được không?”
Cô gái không quay mặt lại nhìn tôi chỉ xòe tay đưa cây dù, rồi tôi với cô Hiền về nhà, cô Hiền cứ nhìn tôi mãi mà cứ như muốn nói 1 cái gì đó cho tôi biết, cái vẻ mặt kinh hoàng hiện rõ trên mặt cô Hiền, về đến nhà thấy bà Tám Sương đang ở trong nhà cô Hiền tôi cười nghĩ thầm trong bụng chắc là sau nhiều phen khiếp vía tình hàng xóm của bà Tám Sương cùng cô Hiền cũng trở nên thân mật hơn. Bà Tám Sương hỏi:
“Sao có dù mà cậu không mang, để ướt hết vậy?”
Bà Tám nhắc tôi mới để ý, đúng là tôi đã ướt hết, nhưng tại sao lúc nãy tôi không có cảm giác? Tôi nói:
s
“Thì con đang cầm dù nè, chắc là mưa tạt nên ướt thôi, không sao.”
Bà Tám giật mình:
“Tôi chỉ thấy cậu và cô Hiền về một mình, chỉ có 1 cây dù.”
Tôi ngạc nhiên vì rõ ràng tôi đang cầm cây dù mà bà Tám Sương lại nói tôi không cầm, lúc này cô Hiền mới mở miệng ra nói được:
“Trời ơi, con nhỏ lúc nãy cháu mượn dù mặt nó bị nát một bên, mắt lòi ra, nó là ma đó.”
Chưa kịp trả lời, bà Tám đã lấy cái quần trong tủ nhà cô Hiền chùm lên đầu tôi rồi oánh tới tấp, sau trận đòn nhừ tử ấy tôi mới biết tôi lại gặp cô gái đêm xảy ra tai nạn ám ảnh đó, bà Tám vội vã bảo tôi cầm cây dù mà chỉ một mình tôi thấy ấy đem lại ngã tư nơi tôi đã gặp cô gái ấy để trả dù, rồi thắp nhang cúng bái.. Có lẽ tôi chỉ là đồng phạm nên cái giá phải trả không phải là cái chết mà là sự ám ảnh và ân hận cả đời chỉ vì đam mê tốc độ, nhưng đó cũng là bài học đáng nhớ cho tôi và cũng là hình phạt cảnh cáo những kẻ đam mê tốc độ như quái xế, đua xe trái phép… Đừng vì lợi ích, sở thích bản thân của chính mình mà gạt bỏ đi sự nguy hiểm có thể phải trả bằng mạng sống của mình hoặc người khác.
Hết!

0 comments:

Post a Comment